⬅ Trước Tiếp ➡
“Đáng đời...” Cố Duy Nhất không hề bị lay động, từ trước đến nay Thai Tử Vũ sấm lớn mưa nhỏ, là con trai bảo bối của chú Thai nên đánh cũng chỉ là tượng trưng. Thực ra việc cây chổi bị gãy chỉ nói lên rằng nhà hắn mua chổi chất lượng quá kém!
“Cố Duy Nhất, cậu thật vô tâm.” Thanh âm Thai Tử Vũ khôi phục lại bình thường, nghiêm mặt nói, “Tôi gọi tới là nói cho cậu biết, quản lí bộ phận nhân sự Niên Cố mà cậu đi phỏng vấn là mẹ của người cậu đánh, tôi sợ hắn sẽ gây phiền phức cho cậu nên muốn nhắc nhở một câu!”
Cố Duy Nhất kinh ngạc há to mồm, tiện đà nghiến răng nghiến lợi: “Thai Tử Vũ, đời này tôi thiếu nợ cậu sao?” Người kia là người mà cô đã vung mạnh chai rượu vào đầu đấy!
Hiện tại thì tốt rồi, con đường Niên Cố này coi như là bị cắt đứt, Cố Duy Nhất ngẩng đầu lên vừa vặn bắt gặp ánh mắt nghi hoặc của Doãn Huyên Huyên, không dám giấu liền đem toàn bộ sự việc xảy ra tối hôm trước nói lại. Doãn Huyên Huyên nghe xong có chút kinh ngạc, cuối cùng ấp úng: “Nhất Nhất, tớ không nghĩ tới Thai Tử Vũ và họ Từ kia sẽ vì tớ mà làm chuyện như vậy...cậu...có bị thương hay không?”
Cố Duy Nhất khoát tay: “Không sao, nhưng mà tối qua họ Từ kia không truy cứu, tớ còn tưởng rằng hắn rất thân sĩ, thì ra lại làm ra chuyện như vậy.”
Doãn Huyên Huyên thả cái muỗng trong tay ra: “Nhất Nhất, hay là tớ nói chuyện với tên họ Từ kia, nói hắn đừng cản trở cậu không qua được phỏng vấn, lần này đi quảng cáo cho hãng gội đầu này cũng là hắn giới thiệu, lời tớ nói có thể hắn vẫn nghe lọt.”
Cố Duy Nhất gấp rút từ chối:“Thôi quên đi, không cần đâu, tớ cùng Thai Tử Vũ cùng lớn lên từ nhỏ, nếu cậu ta biết cậu vì tớ đi tìm họ Từ kia không chừng lại làm ra chuyện gì đó, còn nữa, cậu cũng biết tớ không thích nhất chính là nợ nhân tình mà, muốn đi đến chỗ nào cũng hào quang tỏa sáng, cậu không cần băn khoăn!”
Tính tình Cố Duy Nhất thoạt nhìn rất tùy tiện nhưng tâm tư cực kỳ nhẵn nhụi, còn có bướng bỉnh, mạnh mẽ, muốn làm cho cô khuất phục trước người khác, quả thật không làm được.
Trong lòng Doãn Huyên Huyên áy náy, không phải vì cô thì công việc của Cố Duy Nhất sẽ không gặp phải khó khăn, con mắt chuyển mấy vòng bỗng phát ra ánh sáng: “Nhất Nhất, không bằng cậu làm quản lý của tớ đi!”
Cố Duy Nhất trợn to hai mắt: “Quản lý?”
“Đúng...” Ánh mắt Doãn Huyên Huyên nhìn cô sáng quắc, “Mặc dù tớ cũng chỉ là đóng quảng cáo nhỏ, nhưng cũng gọi là có kiếm được tiền. Cậu làm quản lý của tớ, hai chúng ta cùng nhau sống, tiền bạc chia đôi, thế nào?”
“Không được, không được...” Cố Duy Nhất liền khoát tay, “Tớ với thói quen của cậu không quen, chắc không giúp được nhiều, sẽ làm ảnh hưởng tới công việc của cậu.” Doãn Huyên Huyên gia cảnh không tốt, từ lúc mới lớn đã phải tự lo liệu cuộc sống, những quảng cáo nhỏ kia kiếm không được nhiều tiền, làm thế nào lại có thể chia miếng ăn được!

⬅ Trước Tiếp ➡