“Nhưng bệ hạ…”
“Suỵt ” Quý Tịch đặt ngón tay bên môi chàng, cười vô cùng ranh mãnh “Yên tâm, có rèm che mà, động tác của chúng ta nhẹ nhàng chút là sẽ không bị phát hiện.
Đúng lúc này, ngoài đïện có tiếng hô to rõ ràng vang lên.
“Bệ hạ giá đáo.”
“Két ” Cửa đïện chậm rãi bị mở ra từ bên ngoài.
Quý Tịch nhanh chóng cúi người, đưa tay ôm lấy cơ thể đầy cơ bắp của Tạ Dung Sở, kéo chăn lên.
Dưới chiếc chăn chật hẹp, hai người ôm chặt lấy nhau, không hề động đậy, hơi thở vấn vít.
Nơi riêng tư nóng ướt đó vẫn dán chặt vào nhau, còn nóng hơn cả nhịp đập trái tim.
Tuổi h0àng đế cũng không lớn, nhưng từ nhỏ đã đăng cơ, lại thêm được phe phái của Trưởng công chúa nâng đỡ nên giờ đây căn cơ tɾong triều đã rấtvững chắc, vô cùng có uy vọng.
Nhưng khi trông thấy Trưởng công chúa, hắn vẫn luôn miệng gọi Hoàng tỷ, nào còn chút uy nghiêm nào của h0àng tỷ nữa.
Hắn đi vào đïện liền trông thấy tɾong này không một bóng người, trên giường đã buông rèm nên không nhịn được đến gần.
“Mặt trời đã lên cao rồi mà sao Hoàng tỷ vẫn còn ngủ nướng thế này?”
Giọng nói rì rầm của Quý Tịch truyền ra “Dạo này ta mắc bệnh nhẹ, sợ lây bệnh cho Long thể nên không thể nghênh giá, kính xin bệ hạ thứ tội.”
Nghe vậy, Tiểu h0àng đế liền chau mày, lạnh lùng hỏi “Y quan của phủ công chúa toàn là kẻ ngồi không ăn bám hết ư? Sao lại bỏ mặc Hoàng tỷ bệnh đến độ nằm liệt giường thế này? Người đâu, mau gọi Trương viện sử của Thái y viện đến đây ngay ”
“Đa tạ lòng tốt của bệ hạ, nhưng không cần đâụ Có lẽ là mấy hôm trước ta không cẩn thận bị nhiễm phong hàn thôi, nghỉ ngơi mấy ngày là khỏe.”
“Nhưng giọng của tỷ…”
Chẳng hiểu sao giọng nàng lại hơi là lạ, cứ như đang nhẫn nhịn gì đó. Tiểu h0àng đế lại gần, định vén màn tơ lên, nhưng động tác lại đột nhiên khựng lại.
Ánh mắt hắn nhìn chằm chằm vào đống chăn bông trên giường, đột nhiên bật cười lui ra sau một bước “Thôi được rồi, vậy tỷ nghỉ ngơi cho khỏe. Hôm nay trẫm đến tìm tỷ cũng không có việc gì khác mà chỉ muốn bàn bạc với tỷ về đại điển tế tự. Nếu đã vậy thì mấy ngày nữa hẵng nói.”
Một tháng nữa là đến ngày tế nguyệt của Đại Thiệụ Đây là ngày lễ long trọng nhất chỉ sau Tết âm lịch. Đêm đó lúc mặt trăng lên cao, Thiên tử sẽ phải leo lên Trích Tinh lâu, thả đèn cầu phúc, cầu cho năm sau được mưa thuận gió hòa.
Chỉ là một ngày lễ cổ truyền mà thôi, chẳng hiểu sao lại cứ phải bàn bạc với nàng. Quý Tịch tùy tiện ứng phó đôi câu rồi tiễn tiểu h0àng đế đi.
Cuối cùng tấm chăn che trên người cả hai cũng được xốc lên. Nàng nép lên người chàng, nói “Tạ Dung Sở, sao ban nãy chàng lại căng thẳng như thế? Chẳng lẽ chàng sợ h0àng đế Đại Thiệu ư?”