⬅ Trước Tiếp ➡
Tạ Dung Sở vô cảm nhìn nàng.
Ngoại hình của nàng rấtgiống với h0àng đế kia, không hổ là tỷ đệ ruột thịt cùng một mẹ sinh ra. Lông mày giống, mắt giống, lúc giết người, máu tươi đỏ thấm bắn lên mặt lại mang đến cảm giác diễm lệ đáng sợ.
Trước năm mười tuổi, Tạ Dung Sở là h0àng tử cẩm y ngọc thực, không sợ trời không sợ đất. Tạ Dung Sở sau mười tuổi nghe thấy ba chữ lễ tế nguyệt là lại kinh hoảng không nói nên lời.
Khánh quốc bại trận vào đúng đêm tế nguyệt.
Lúc ấy h0àng huynh Thái tử của chàng đang nâng chén lưu ly của Khánh quốc, thay phụ h0àng chủ trì buổi tế tự. Tạ Dung Sở còn nhỏ được mẫu hậu ôm, đứng cùng các phi tần hậu cung ở sau đài tế tự, yên tĩnh ngóng chờ.
Đó là lần đầu tiên Thái tử đïện hạ chủ trì đại điển, nhưng sắc mặt vẫn hết đỗi bình tĩnh và đoan trang. Chỉ có Tạ Dung Sở nhỏ tuổi là phát hiện ra chút gì đó, kéo tay mẫu hậu gọi bà cúi người xuống, sau đó ghé lại bên tai bà rồi nói “Mẫu thân xem kìa, tay a huynh đang run đấy ”
Mẫu hậu cười bất đắc dĩ, đang định nói gì đó thì một đóa pháo hoa đột nhiên nổ vang trên bầu trời đêm tĩnh lặng.
Ngay sau đó là đóa thứ hai, thứ ba… Người bên dưới không biết nguyên nhân nên nháo nhác ngẩng lên nhìn trời, thán phụcsợ hãi.
Mãi cho đến khi “pháo hoa” xuyên qua cổ quan điển lễ, máu nóng như dầu phụt lên đài tế tự.
Một giây sau, những tiếng thét cào xé ruột gan liên tục vang lên.
Chuyện sau đó cứ như giọt mực rơi xuống nước, dần dần lan ra. Chàng chỉ nhớ a huynh của chàng bỏ chén lưu ly xuống, vừa gọi “Mẫu hậu”, vừa chạy về phía bọn họ, sau đó bị một mũi tên đâm xuyên qua ngực, ngã nhào xuống đất.
Tạ Dung Sở trông thấy chén lưu ly có giá trị liên thành ấy rơi xuống đất vỡ tan ra thành trăm nghìn mảnh vụn. Hoàng huynh Thái tử của chàng nằm im không nhúc nhích trên bãi máu đỏ sẫm dần loang ra. Vệt máu ấy như con giun thấm dần xuống đất, uốn lượn chảy đến dưới chân chàng, mang the0 mùi máu tươi khiến người ta muốn nôn ra.
Đó là cơn ác mộng cả đời này chàng cũng khó mà quên nổi.
“Tạ Dung Sở? Tạ Dung Sở? Chàng sao thế?”
Một tiếng gọi cắt ngang suy nghĩ của chàng, cuối cùng thiếu niên nằm trên giường cũng h0àn hồn, chậm rãi chớp mắt.
Quý Tịch nhẹ nhàng thở phào “Ta cứ tưởng chàng ngất rồi chứ, sợ chết mất.”
Ánh mắt Tạ Dung Sở tối sầm xuống, chàng không nói gì.
Chẳng hiểu sao không khí xung quanh lại đột nhiên như bị đè nén khiến người ta rợn gáy. Quý Tịch cảm nhận được bầu không khí kỳ lạ nên tɾong lòng bắt đầu chùn bước. Dù sao chuyện tốt hôm nay cũng đã bị h0àng đế can thiệp rồi, chi bằng buổi tối lại đi tìm chàng vậy.

⬅ Trước Tiếp ➡