⬅ Trước Tiếp ➡
Trong bóng đêm u ám, đèn lồng vàng ấm thắp sáng nơi đây như ban ngày, tiếng bánh xe, tiếng gào thét, tiếng nam nữ nói cười xôn xao không ngừng vang lên bên tai. Từ trước đến nay Linh Việt vẫn luôn thích những nơi đông vui nhộn nhịp nên khi đến nơi là liền nhìn ngó khắp nơi như trẻ con. Quý Tịch vừa xuống ngựa đã thấy hoa mắt chóng mặt, nhắm mắt nhắm mũi đi the0 sau lưng Tạ Dung Sở, tò mò nhìn ngó xung quanh.
Cảnh sắc hối hả nhộn nhịp này nếu là ở thời hiện đại thì cũng đã được coi là đông vui rồi.
Nàng không khỏi lưu luyến quên lối về.
“Công tử, mua trâm hoa cho tiểu nương tử của ngài đi ”
Ven đường, một bàn tay nhỏ bé bẩn thỉu thò ra kéo góc áo của Tạ Dung Sở. Đó là một cô bé mới chỉ năm, sáu tuổi, tɾong tay xách cái giỏ trúc còn lớn hơn cô bé, bên tɾong toàn là những đóa hoa trà vừa mới hái.
Trong tay cô bé cầm một nhánh màu đỏ, trên bông hoa vẫn còn vương giọt sương mai.
Tạ Dung Sở chau mày, vô thức muốn chối bỏ quan hệ giữa hai người, nào ngờ Linh Việt đã chạy tới vui vẻ kêu lên kinh ngạc “Ôi? Hoa sơn trà đẹp quá ”
Cô bé đang mải nhìn Quý Tịch, nhưng thấy Linh Việt xuấthiện thì liền hoang mang ra mặt.
Thế này thế này thế này… rốt cuộc ai mới là tiểu nương tử của công tử đây vậy?
Trong phút chốc, cô bé không biết nên đưa hoa cho ai.
“Thật khéo, hôm nay ta đi vội, đe0 trâm hoa vừa xinh.” Quý Tịch nhìn về phía Tạ Dung Sở, biểu cảm hết sức thản nhiên “A huynh, hôm nay mua hai đóa đi, ta và tiểu muội mỗi người một đóa, được không?”
Chẳng hiểu sao lại bỗng nhiên tòi ra hai muội muội, Tạ Dung Sở còn chưa kịp phản ứng thì Linh Việt đã phì cười.
Nàng ấy cũng thừa cơ kêu “a huynh”, sau đó xấu hổ cúi gằm mặt.
Cuối cùng Tạ Dung Sở vẫn mua hai đóa. Màu trắng cho Linh Việt, màu đỏ cho Quý Tịch.
Quý Tịch cẩn thận từng li từng tí cài hoa lên mái tóc đen dày suôn mượt, thoải mái đỡ búi tóc, quay sang hỏi chàng “Đẹp không?”
Tạ Dung Sở sững sờ, chẳng hiểu sao lại đột nhiên quay sang chỗ khác, nhìn vè phía quán mì h0ành thánh ở cạnh đó.
Ánh nến tɾong sạp hàng hắt lên đôi mắt phượng lạnh lùng, bập bùng rực lửa.
“Chẳng thú vị gì…”
Đi dạo suốt dọc đường nhưng Linh Việt lại chẳng mua đồ gì. Nàng ấy không phải là công chúa được nuông chiều, tiền tiêu hàng tháng chẳng có bao nhiêu, trang phụcngày thường cũng mộc mảng giản dị. Tạ Dung Sở chỉ mua cho nàng một đóa hoa mà nàng đã vui tươi hớn hở như Trim sẻ.
Quý Tịch cũng cưỡi ngựa xem hoa đi dạo một vòng, chẳng mua gì cả.
Nàng rấtbiết cách nhẫn nại.
Người cũng vậy, đồ vật cũng thế, dù nàng thích thì nếu không chiếm được, nhịn một chút vẫn sẽ qua thôi.

⬅ Trước Tiếp ➡