⬅ Trước Tiếp ➡
Cuộc sống kiếp trước của nàng quá khổ cực, ngày nào cũng làm liên tục không ngừng nghỉ bất kể ngày đêm, gần như chẳng hề có chút ham muốn hưởng thụ vật chất gì. Khi ấy điều mong chờ duy nhất của nàng là xem tiền tích lũy tɾong tài khoản. Khi nhìn thấy số dư tăng lên từng chút một, dường như cảm giác sợ hãi và cô độc tɾong lòng cũng bị xóa tan.
Vậy nên trâm cài tóc xinh đẹp này cũng vậy, tơ lụa và đồ sứ giá trị liên thành tɾong phủ công chúa cũng thế, tất cả đều cách nàng quá xa xôi.
Dù rằng tɾong kịch bản nàng là Trưởng công chúa phú quý ngập trời, thì ở hiện thực nàng vẫn chỉ là chú ong thợ chăm chỉ bận rộn, hệt như một giọt nước dễ dàng bị nhấn chìm tɾong cuộc sống xa hoa trụy lạc ở thành phố.
Đây mới là sự thật, Quý Tịch chỉ là một con người bình thường.
Đi được một lúc, hai người phía trước bỗng nhiên chẳng thấy đâu nữa. Quý Tịch nhìn quanh bốn phía, nhưng khắp nơi chỉ toàn là biển người mênh mông, chẳng biết hai người kia đã đi đâụ
Chắc hẳn vừa rồi nàng ngẩn người nên đã mất dấu bọn họ rồi.
Nha h0àn và người hầu đều ở chỗ xe ngựa. Bỗng chốc nàng cảm thấy hơi mê mang, đứng tɾong đám người chẳng biết nên đi đâu về đâu nên dứt khoát không đi nữa, tìm một quán hoa đăng ở gần đó xem đèn lồng.
Lúc Tạ Dung Sở tìm được nàng, nàng đang giơ một chiếc đèn con thỏ lên, tò mò ngắm nhìn.
Vầng sáng màu vàng nhạt như độ ánh hào quang lên người nàng, gương mặt xinh đẹp ấy trở nên ngây thơ và nhu hòa hơn đôi chút. Dường như nàng đang mặc cả, một cái đèn con thỏ trị giá năm văn tiền mà bị nàng ép giá xuống còn ba văn tiền, lúc thỏa thuận được thì cười cong cả mắt, dáng vẻ đắc ý vô cùng.
Tạ Dung Sở hoảng hốt, lặng lẽ đứng cách đó không xa, bên tai chợt vang lên tiếng “a huynh” xấu xa kia.
Thoáng chốc, tiếng gọi đó cứ như u linh, quanh quẩn không chịu tan đi, khiến chàng muốn ôm ngực, loại bỏ cảm giác lạ lẫm đang bành trướng tɾong lòng.
"Tạ Dung Sở?"
Cô gái cầm đèn con thỏ đột nhiên đi đến, đôi mắt hoa đào ghé sát mặt hắn ánh lên vẻ giận dữ.
“Hai người chạy đi đâu thế hả? Làm ta tìm muốn chết.” Thấy chàng thất thần, Quý Tịch lại oán hận nói “Lỡ bổn cung đi lạc mất thì chàng có mấy cái đầu để bị chém hả?”
Tạ Dung Sở vẫn chỉ lặng im không nói gì, đôi mắt rũ xuống, lông mi dày và dài đổ bóng như cánh quạt, khiến người ta thấy đẹp đẽ vô cùng.
Mắt chàng lướt qua mặt nàng, cuối cùng dừng lại trên đôi môi đỏ mọng.
Cảm giác kỳ lạ ấy lại tới nữa.
Nóng rực, du͙c vọng như thiêu như đốt, như lửa cháy lan ra cánh đồng cỏ, thiêu đốt toàn bộ lý trí của chàng, chẳng còn lại gì.

⬅ Trước Tiếp ➡