Nhưng vị Hàn Lâm viện học sĩ Cố Đãi Chiếu thuộc Ngô phái này, trước đây không lâu lấy lý do thân thể hư nhược xin cáo quan về Tô Châu, đã thoái ẩn hơn 4 năm. Đầu năm nay, bỗng xuất hiện một vị Tử Vãn tiên sinh tài năng kiệt xuất, phóng khoáng tự tại, lại mang chút dáng dấp phiêu dật khí khái của Cố lão tiên sinh khi xưa, điều tra mới biết hắn chính là đệ tử đi ra từ Ngô phái.
Hoàng đế bỗng nhiên cảm thấy vô cùng hứng thú, ngài viết xong một tập khuyết thơ, cuốn lại bỏ vào bọc, rồi nói với thái giám đứng hầu bên cạnh: "Trẫm đã cho người đến chỗ Cố Đãi Chiếu dò la vị trí của vị Tử Vãn tiên sinh này, nghe nói giờ hắn đang ở Hàng Châu, ngươi đi một chuyến tìm hắn, trẫm thật hiếu kì muốn gặp vị Tử Vãn tiên sinh nổi danh thiên hạ này."
Vị thái giám cung kính chắp tay: "Thưa thánh thượng, nô tài lập tức lên đường."
Huyền y nam tử trong phòng, thần hồn không biết đã bay đến tận nơi nào, mắt dán chặt vào bức tranh không chớp. Hoàng đế thấy vậy, không khỏi nghi hoặc: "Không bằng trẫm tặng đệ bức họa này? Nhìn đệ thực sự yêu thích không thôi."
Nam tử kia khôi phục thần hồn, cười khẽ đáp: "Nếu được hoàng huynh tặng bức họa quý này, thần đệ quả là vui mừng không gì tả xiết, nhìn bức họa nhớ cố nhân, cũng giải trừ bớt nỗi hoài niệm trong lòng."
Hoàng đế thong dong thổi thổi nét mực mới, ngón tay khẽ mơn trớn tờ giấy tuyên thành trắng muốt, đến khi mực khô mới đem bức tranh giao cho cung nhân bên cạnh. Tên thái giám đứng bên nhanh nhẹn bước lên, đón lấy, cẩn thận cuốn lại, cung kính nói: "Thất vương gia, xin cất kỹ."
Nam nhân huyền y này chính là bào đệ của đương kim thánh thượng, Vĩnh Lạc vương, Chu Trăn, đứng hàng thứ bảy trong các hoàng tử của tiên đế.
Thất vương gia tiếp nhận họa trục từ tay thái giám, nhẹ nhàng bước lên: "Vậy, thần đệ xin đa tạ bệ hạ ban thưởng."
Hoàng đế khoát tay áo, ngồi trở lại bàn, "Không cần đa lễ. chỉ là bức họa có đề chữ và ấn của trẫm." Ngài đặt gọn nghiên mực vào một góc bàn hỏi: "Chờ khi nào Tử Vãn tiên sinh này tiến kinh, đệ có muốn cùng trẫm đi gặp người này một lần?"
Trên đời này Chu Trăn sợ nhất mấy kẻ thư sinh một bụng kinh luân, há miệng là nói thi thư lễ nghĩa, nghe thấy thế liền vô thức cự tuyệt: "Thần đệ không.."
"Trẫm cho là mấy năm nay đệ ở trong phủ thanh tịnh, tu tâm dưỡng tính, cũng hiểu được tri thư đạt lễ, biết thưởng thức cái văn nhã, ý vị của thơ họa. Chẳng lẽ vẫn giống như trước kia suốt ngày chỉ biết ăn chơi đàn đúm, tầm hoa vấn liễu khắp đường ngang ngõ dọc của kinh thành?"
"Thần đệ đã tu dưỡng nghiêm chỉnh không còn vậy nữa thưa hoàng huynh." Chu Trăn sững sờ, không hiểu sao Hoàng Đế bỗng dưng nhắc lại chuyện xưa của hắn.
"Mẫu hậu luôn trăn trở chuyện hôn sự của ngươi, giờ muốn cả trẫm cũng phải lo lắng chuyện nhà cho ngươi nữa hay sao?"
"Thần đệ không dám." Hắn chắp tay, sợ hãi nói.