⬅ Trước Tiếp ➡
Mấy năm trước hắn nổi tiếng ăn chơi phong lưu trác táng, yêu thích nơi phong trần, ngày ngày chìm đắm trong nhuyễn ngọc ôn hương, náo loạn đến độ khắp kinh thành đều biết, cũng vì vậy mà vương phủ mới mãi không có Vương phi. Những năm gần đây hắn đã thu liễm đi không ít, ngày thường đều không ra khỏi phủ, chỉ khi cần luyện binh, điểm quân mới ra ngoài, nhưng vương phủ vẫn như trước không tìm được Vương phi chủ mẫu.
Đặc biệt kì quái là không biết từ đâu có tin đồn hắn là Long Dương chi phích. Mấy tên hoạn quan Đông Xưởng nghe phong thanh được tin này liền vội vàng dâng tặng mấy tiểu quan khả ái để nịnh nọt, lấy lòng hắn.
Chu Trăn vừa tức giận lại buồn cười, chẳng lẽ người mấy năm trước nổi tiếng khắp các con phố hoa, công tử phong lưu bậc nhất kinh thành là giả ư?
Thái hậu sốt ruột chuyện hôn sự của hắn, thái hoàng Thái Hậu cũng nhất mực quan tâm; hàng năm mỗi lần tổ chức tuyển tú đều giúp hắn chọn vài người, nhưng đều bị hắn từ chối.
Ai có thể quản được vị thất vương gia này chứ? Chẳng ai có thể quản chế được vị vương gia ngang ngược, càn rỡ này, đến cả hoàng đế bệ hạ cũng dung túng hắn ba phần. Hoàng đế vừa đăng cơ, thất vương không thể không vào triều phò tá, cũng vì lăn lộn với đám quan văn mà tính tình thu liễm đi không ít, bớt đi cái tính hoàn khố trước đây, nhưng mỗi cái giơ tay nhấc chân vẫn như trước toát ra một cỗ phong lưu, tuấn lãng.
Hoàng đế cũng lười quản chuyện hôn sự của hắn, nhưng thái hậu năm lần bảy lượt sai người đến nhắc nhở, thúc dục, ngài chỉ đành bất đắc dĩ thở dài: "Mẫu hậu nhắn đệ có thời gian thì qua thăm người."
Chu Trăn á một tiếng, ôm bức họa kia vào ngực, chắp tay nói: "Vậy thần đệ vấn an mẫu hậu. Thần đệ cáo lui." Dứt lời liền ra khỏi Dưỡng Tâm Diện.
Hoàng đế nhìn bóng lưng phong lưu, tiêu sái của hắn, khẽ lắc đầu.
(*) Giải thích tên chương
Nguyên gốc: 夜雨寄北 (Dạ vũ ký bắc), là một bài thơ của Lý Thương Ẩn, theo nhiều lý giải thì đây là bài thơ Lý Thương Ẩn viết để bày tỏ sự nhớ mong người thương nơi chốn xa.
Dạ vũ ký bắc
Quân vấn quy kỳ vị hữu kỳ
Ba sơn dạ vũ trướng thu trì
Hà đương cộng tiễn tây song trúc
Khước thoại Ba Sơn dạ vũ thì
--Dịch Nghĩa--
Bạn hỏi ngày về, chưa hẹn được ngày
Mưa đêm núi Ba đầy tràn ao thu
Bao giờ ở cửa sổ hướng tây, cùng nhau chong đèn
Lại cùng trò chuyện về lúc mưa đêm ở núi Ba
Chú thích : Núi Ba ở bài này chỉ những ngọn núi vùng Tứ Xuyên nói chung
--Bản dịch của Tương Như --
Đêm mưa gửi người phuơng bắc
Ngày về khó hẹn cho nhau,
Ba Sơn mưa tối hồ thu nước đầy
Bao giờ chung bóng song tây
Còn bao nhiêu chuyện núi này mưa đêm!
Quân hỏi ngày về.
Từ Bắc Kinh đến Hàng Châu, nếu đi tuyến Kinh Hàng - Đại Vận Hà, ước chừng nửa tháng là đến nơi.
Tại Linh Ẩn tự, bên dòng suối nhỏ róc rách trong suốt, khi đang ngồi vẽ hang Phi Lai Phong [1] thì Uyển Uyển bất ngờ nhận được thư của sư phụ nàng - Cố Đãi Chiếu.
Truyện được dịch và edit bởi Sắc - Cấm Thành.

⬅ Trước Tiếp ➡