⬅ Trước Tiếp ➡
"Lão thất, hai ngày nữa Tử Vãn tiên sinh đến kinh thành, trẫm suy đi tính lại cảm thấy an bài hắn trong phủ của đệ là tốt nhất. Một là trong phủ của đệ không có nữ quyến, thanh tịnh, hạ nhân cũng tận tâm, nghiêm cẩn; hai là, đệ thường xuyên ở quân doanh vì vậy người ta ở phủ đệ cũng thoải mái. Đợi đến khi Tử Vãn tiên sinh chính thức vào Vũ Anh điện, trở thành họa sư cung đình, sẽ an bài một tòa nhà riêng cho hắn sau, được chứ?"
Chu Trăn ngồi một bên, nhàn nhã thổi dùng nắp tách trà đẩy đẩy mấy là trà bồng bềnh trôi nổi trong chén, nghe thấy thế, lập tức buông chung trà xuống, nhíu mày: "Sao bệ hạ không trực tiếp mua cho hắn một tòa nhà ở riêng? Thần cũng sợ phiền phức lắm." Hắn nói chuyện không chút khách khí, thẳng thắn cự tuyệt.
Hoàng đế nghe vậy cũng không giận, "Trực tiếp cấp trạch viện cho người ta, sau đó mới hỏi người ta có muốn tiến cung hay không, không khỏi quá mức bá đạo."
Chu Trăn phiền nhất thủ đoạn này của hoàng huynh nhà mình, hắn nhếch đuôi mày, nhìn hoàng đế: "Chẳng phải hoàng huynh cũng không hỏi ý kiến ta trước đã cứng rắn nhét một người lạ mặt vào phủ đệ của ta hay sao?"
"Cứ quyết định như vậy đi, phủ của đệ rộng rãi lại nhiều phòng trống, tùy tiện tìm một viện an bài cho hắn ở là được rồi." Hoàng đế nhàn tản nhấp một ngụm trà.
Chu Trăn lười phản biện lại, nghiêng đầu nhìn ra ngoài cửa điện.
Lúc này có một nam tử trung niên nhanh nhẹn bước vào cửa đại điện, tướng mạo âm nhu, hoàn toàn không có khí chất của nam tử, người vừa đến chính là xưởng vệ của Đông Xưởng, hắn tiến vào nghiêm cẩn hành lễ: "Thần tham kiến bệ hạ, vương gia." Lại đứng dậy đến trước mặt hoàng đế, cúi đầu gác tay, thầm thì thông tin gì đó.
Chu Trăn nhìn tên xưởng vệ bất nam bất nữ, bụng nhỏ, eo thon, mặt mày trang điểm tỉ mỉ trước mắt, khắp mặt mày đều là vẻ xem thường.
Hoàng đế nghe xong, đứng dậy nói với hắn: "Thôi đệ hồi phủ phân phó hạ nhân việc này đi." Dứt lời, liền di giá đến Càn Thanh Cung.
Uyển Uyển ở trên thuyền đã thay một bộ y phục tươm tất, liền chuẩn bị cùng Lý Xuân Hoa tiến cung. Mọi việc diễn ra quá gấp gáp, nàng không khỏi có chút bối rối hỏi: "Lý đại nhân, chúng ta trực tiếp tiến cung luôn à? Không nghỉ ngơi, tắm rửa sạch sẽ đàng hoàng đã sao?"
"Hoàng thượng phân phó, chúng ta cũng không dám trì hoãn, ngài yên tâm, hành lý của ngài đã được chuyển đến chỗ ở.."
"Chỗ ở? Ta sẽ ở đâu?"
Lý Xuân Hòa vừa đi vừa nói: "Cái này ta cũng không rõ, vừa có một nhóm xưởng vệ bệ hạ phái đến sắp xếp xong xuôi rồi."
Uyển Uyền đi theo hắn, đè sự nghi hoặc trong lòng xuống, đến Càn Thanh Cung trước.
Hoàng đế ngồi ở chính giữa điện, chờ nàng đến, nàng tiến vào liền lập tức quỳ xuống vấn an. Hoàng Thượng hiền từ cười khoát tay, "Miễn lễ."
Uyển Uyển lúc này mới đứng thẳng dậy, nàng mặc dù vào Nam ra Bắc, nhưng vẫn là lần đầu yết kiến thiên tử, tròng lòng khó tránh khỏi sợ hãi; nhìn vị thánh thượng mặt mày ôn hòa, cử chỉ thân thiện, gần gũi bên trên lúc này nàng mới tạm thời yên lòng.

⬅ Trước Tiếp ➡