⬅ Trước Tiếp ➡
Hoàng Đến nhìn vị Tử Vãn tiên sinh trước mặt cũng giật mình, nguyên lai tưởng rằng bức họa hùng tâm tráng khí, bút pháp cứng cáp hữu thần, tự tại lại phóng khoáng kia hẳn là của một nam tử cường tráng, cao lớn. Đúng là không thể trông mặt mà bắt hình dong, hắn không thể tìm ra một chút liên kết nào giữa bức họa toát ra hùng khí, tráng lệ lại kỳ vĩ kia với vị công tử trẻ tuổi này.
Vị nam tử trước mắt, nam sinh nữ tướng, , mặt mày tinh xảo, đẹp đẽ, làn da trắng nõn, giọng nói nhỏ nhẹ dễ nghe, so với xưởng vệ của Đông Xưởng còn âm nhu hơn mấy phần.
"Trẫm còn chưa biết tên thật của tiên sinh." Hoàng đế hỏi.
"Tiểu nhân họ Thẩm, gọi là Thẩm Tử Vãn." Uyển Uyển từ tốn trả lời.
Hoàng đế à một tiếng, còn hỏi một số vấn đề liên quan đến bức Ba Sơn đồ kia, cũng như bút pháp tinh diệu trong đó, Uyển Uyển không kiêu ngạo, không xiểm nịnh, khiêm tốn, bình tĩnh giải đáp, câu nào câu nấy rành mạch, rõ ràng, điều này khiến hoàng đế thay đổi cách nhìn về chàng trai trẻ tuổi trước mặt thêm mấy phần.
Mắt thấy thời gian đã không còn sớm, lúc này hoàng đế mới ôn hòa nói: "Không bằng tiên sinh cứ đến Vĩnh Lạc vương phủ ở tạm vài ngày, chờ tiên sinh chính thức tiến cung, trẫm sẽ an bài một tòa nhà riêng cho ngươi, được chứ?"
Uyển Uyển nghe xong ba chữ kia, lập tức thay đổi sắc mặt, sửng sốt mấy giây không nói lời nào, sau khi định thần xong mới rũ mắt đáp: "Tạ bệ hạ."
Uyển Uyển nữ phẫn nam trang, những năm gần đây du sơn ngoạn thủy, lại ra ngoài va chạm nhiều nên đã bớt đi mấy phần non nớt, ngây thơ, thêm mấy phần ổn trọng, góc cạnh mới không bại lộ thân phận. Người ngoài nhìn vào chỉ thấy nàng tướng mạo âm nhu, thiếu đi khí khái chính dương của nam tử, cũng may thời nay chuộng tiểu quan, hơn nữa cũng không thiếu nam tử có vẻ ngoài nhu nhược, mong manh; nhưng dù sao đây cũng là đến ở vương phủ, nếu lỡ may.. Nàng không dám nghĩ tiếp, phía sau từng tầng mồ hôi lạnh thi nhau rịn ra.
Uyển Uyển chỉ cầu trời khấn phật Thất Vương gia không hồi phủ chiêu đãi một họa sư nhỏ bé như nàng, từ đầu nàng cũng xác định tư tưởng vào kinh gặp lại cố nhân là điều không thể tránh né, nhưng nàng hoàn toàn không muốn chưa kịp phòng bị gì, cứ thế đụng phải người quen, huống hồ lại là người kia.
Than thầm một câu, bất luận năm đó là loại hoàn cảnh gì, năm năm trôi quá, những bi thương ngày ấy cũng đã lắng đọng, phôi pha ít nhiều trong lòng nàng, mài dũa, phủ vùi những nhiệt tình, cố chấp của tuổi trẻ, thời gian đúng là liều thuốc quên hữu hiệu đem những chuyện xưa chôn vùi xuống đáy kí ức, hiện tại chỉ còn chút hồi tưởng mong manh thoáng lướt qua trong tâm trí.
Những ngày thanh xuân tươi đẹp ấy có trái tim người thiếu nữ lần đầu biết rung động, chật vật chạy theo đem tất cả chân thành lấy lòng người, rồi lại bị sự vô tâm đánh, mài cho chai sạn, cứng rắn.

⬅ Trước Tiếp ➡