⬅ Trước Tiếp ➡

Trong những ngày từ Mạc Bắc trở về kinh thành ấy, nàng mỗi ngày đều như đi trên băng mỏng, sợ Lục Bồi Chi sẽ đột nhiên mất đi hứng thú với nàng, tùy tiện vứt bỏ nàng. Bởi vì sự lo lắng này, nàng chỉ có thể càng thêm ra sức mà dỗ dành hắn, ngày ngày bày ra một bộ dạng si tình với hắn, rồi lại thức thời không đòi hỏi hắn cái gì.
Cứ như vậy, bọn họ một đường tới kinh đô. Hôm ấy, đoàn người tạm thời nghỉ lại ở khách điếm ngoài kinh thành, nàng lấy ra mông hãn dược mà mình đã trộm tích lũy bấy lâu nay, hạ dược tất mọi người trong tiêu cục, rồi một mình trốn về Ninh Xương Hầu phủ.
Nghĩ tới biểu tình của Lục Bồi Chi sau khi tỉnh dậy, Giản Khinh Ngữ nhịn không được chắp hai tay lại, thành khẩn cầu nguyện "Ngài chuộc thân cho ta chỉ có 50 lượng bạc, ta đã để lại cho ngài 100 lượng. Tuy rằng đó là tiền ngài cho ta, nhưng cũng là tiền công ta tích góp từ việc giặt quần áo, nấu cơm, làm ấm giường cho ngài. Cho nên, chúng ta đều là người trưởng thành, hy vọng ngài sẽ buông tha cho ta, đừng để ta mơ thấy ngài nữa..."
Nàng sinh ra ở Mạc Bắc, ở nơi dân phong cởi mở, không phải ai cũng xem trinh tiết như mạng sống. Hơn nữa vừa bị bán vào thanh lâu không quá mấy ngày nàng đã gặp gỡ Lục Bồi Chi, sau đó vẫn luôn đi theo hắn, cho nên cũng không phải chịu tra tấn nhục nhã gì. Sở dĩ nàng gặp ác mộng, thuần túy là bởi vì sợ Lục Bồi Chi kia tính khí thất thường, sợ hắn sẽ ở kinh đô đào ba thước đất lên mà tìm nàng.
Nhưng cẩn thận nghĩ lại, trong mắt hắn, nàng chỉ là một món đồ chơi, hắn không đến mức phải xáo động mọi thứ như vậy đâụ..nhỉ?
"Cầu xin ngài, ngàn vạn lần đừng ngoan cố nữa, giao xong hàng hóa rồi nhanh chóng về lại Giang Nam của ngài đi thôi, ngàn vạn lần đừng tới tìm ta..." Giản Khinh Ngữ lại lẩm bẩm một câu, mí mắt ngày càng nặng trĩu, rốt cuộc nhịn không nổi nữa, ngủ thiếp đi, cũng không mơ thấy Lục Bồi Chi nữa.
Mùa hạ tới gần, gió ban đên càng thêm khô hanh, nàng chau mày, thái dương lại hơi đổ chút mồ hôi, nhưng xem như cũng ngủ được một giấc ngon.
Có lẽ là bởi vì trước đó ngủ không được an ổn, nên nàng lúc này ngủ đến tận lúc mặt trời lên cao. Nguyên bản vẫn còn có thể tiếp tục ngủ nữa, tiếc là tiếng của đám nha hoàn ríu rít ở ngoài cửa, ồn ào đến mức nàng chỉ đành mở to hai mắt nannan
"Đại tiểu thư gần đây thức dậy càng ngày càng trễ, tuy nói là Hầu gia đã chấp nhận cho nàng không cần mỗi ngày phải đến chỗ phu nhân thỉnh an, nhưng nàng thật sự mỗi ngày đều ngủ như vậy, đến cả hôm nay là mùng một cũng quên mất, thật không biết tốt xấu a."
"Hừ, ngươi nhỏ giọng thôi, không sợ nàng nghe được lại khiển trách ngươi à?"
"Sợ gì chứ, nàng bất quá chỉ là con hoang do Hầu gia phong lưu lúc trẻ sinh ra mà thôi, nếu không phải Hầu gia và phu nhân nhân từ, cho mẫu thân nàng danh phận bình thê, nàng cũng xứng làm đích tiểu thư hầu phủ hay sao? Ngươi nhìn mà xem, sinh ra đã xấu như vậy, lại còn không biết lễ nghĩa, cuối cùng không chừng gả đi còn không bằng một đứa nha hoàn a."
Bất tri bất giác đã đến buổi trưa, trời nắng to khiến cả sân viện nóng hầm hập, tiếng ve kêu như ẩn như hiện biểu thị ngày hè đã sắp tới gần. Nóng bức trong người khiến người ta nhịn không được mà muốn lười biếng.
Giản Khinh Ngữ vốn đã dậy trễ, lại chậm chạp ra khỏi cửa viện, đợi đến lúc nàng và Anh Nhi tới được Phật đường, Phật đường chỉ còn lại phụ thân Hầu gia của nàng cùng với Hầu gia phu nhân duy nhất hiện tại, Tần Di.


⬅ Trước Tiếp ➡