⬅ Trước Tiếp ➡

Hai người lễ Phật xong, định ra khỏi cửa, lại vừa vặn gặp phải Giản Khinh Ngữ.
Giản Khinh Ngữ trở về nhà đã hơn một tháng, chưa từng chủ động ra khỏi sân viện của mình bao giờ. Hôm nay, cả hai thấy nàng xuất hiện ở Phật đường, đáy mắt đều hiện lên chút kinh ngạc.
"Khinh Ngữ, sao con lại tới đây?" Đối với nữ nhi mấy năm không gặp này, Ninh Xương Hầu cảm thấy xa lạ nhiều hơn quen thuộc, cho dù là quan tâm nàng cũng lộ ra chút khách khí, "Trong người đã khỏe hơn chút nào chưa?"
"Làm phiền phụ thân nhớ mong, đã khá hơn nhiều ạ," Giản Khinh Ngữ thu liễm thần sắc trả lời, "Hôm nay mùng một, con tới bồi phụ thân lễ Phật."
Ninh Xương Hầu liên tục gật đầu, cũng nhìn thấy những vết mẩn đỏ được khăn lụa trắng che lại "Có lòng là được, có lòng là được, chuyện lễ Phật không cần sốt ruột, con cứ tĩnh dưỡng thêm một thời gian rồi đến lễ Phật sau cũng được."
"Là lòng hiếu thảo của Khinh Ngữ, ngài đừng có từ chối," Tần Di đoan trang cười, tiện thể nhìn về phía Giản Khinh Ngữ, "Chỉ là nhà chúng ta xưa nay bắt đầu lễ Phật vào giờ Thìn kết thúc vào giờ Tỵ, con hôm nay đến trễ, lễ Phật đã kết thúc rồi."
Đây là trách cứ nàng sao? Giản Khinh Ngữ khóe môi nhếch lên một đường cong không rõ ràng, trực tiếp dùng tay áo che miệng, ho nhẹ.
Anh Nhi biết ý đỡ lấy nàng "Đại tiểu thư, ngài có sao không? Nô tỳ đã nói thân thể ngài vẫn chưa tốt, không cần phải sốt ruột theo hầu hạ Hầu gia mà, sao ngài lại không nghe chứ?"
Ninh Xương Hầu và nữ nhi này trước nay không thân, không nghĩ tới nàng lại có một tấm lòng hiếu thảo như vậy, đáy mắt tức khắc hiện lên sự cảm động, lại liếc Tần Di hơi có chút ý tứ trách cứ "Khinh Ngữ thân thể còn chưa khỏe lại, cho dù tới chậm thì về mặt tình cảm cũng có thể tha thứ, bà là đương gia chủ mẫu, hà tất phải trách móc nặng nề như vậy."
Tần Di khuôn mặt cứng đờ "Vâng, Hầu gia giáo huấn phải."
Ánh mắt của Giản Khinh Ngữ dạo qua một vòng giữa hai người, tâm tình có chút vui vẻ, nhưng nghĩ đến phân phó của mẫu thân, rốt cuộc vẫn thu liễm lại "Là Khinh Ngữ đến muộn, lần sau con sẽ chú ý, xin phụ phân chớ nên tức giận."
Ninh Xương Hầu nhấp môi ra vẻ đáp lời, lại liếc Tần Di một cái, lúc này mới nói với Giản Khinh Ngữ "Thời gian không còn sớm nữa, Mạn Thanh và Chấn nhi đi tửu lầu dùng bữa rồi, con theo ta và phu nhân đi ăn chút gì đi."
Mạn Thanh trong miệng của hắn chính là nữ nhi do Tần Di sinh ra, chỉ kém Giản Khinh Ngữ nửa tuổi. Chấn nhi còn lại là con vợ lẽ do di nương sinh, hiện giờ cũng đã 15 tuổi. Tần Di sinh xong Giản Mạn Thanh, cơ thể bị tổn hao, không cách nào sinh nở nữa, liền ôm Giản Chấn tới bên người nuôi dưỡng. Tùy không chính thức thu làm con vợ cả, nhưng đãi ngộ so với con vợ cả cũng không quá kém.
Ít ra so với đích trưởng nữ danh chính ngôn thuận là nàng dường như là khá hơn nhiềụ
Hai người em tiện nghi nhặt được này vẫn luôn không thích nàng, hôm nay không có ở nhà cũng tốt, đỡ cho nàng phải gặp thêm hai cái chướng ngại vật. Giản Khinh Ngữ khóe môi hơi vểnh, vâng lời ưng thuận rồi cùng hai vợ chồng dùng bữa.
Tần Di vốn cho rằng nàng sẽ cự tuyệt, nhưng thấy nàng gật đầu, khóe miệng không khỏi nhếch lên khinh bỉ. Nhưng cho dù bà ta có không kiên nhẫn đi nữa thì chỉ là chuyện trong một cái chớp mắt, bà ta mau chóng nở nụ cười hiền hậu, tiếp đón nàng.


⬅ Trước Tiếp ➡