⬅ Trước Tiếp ➡
"Phó Tu Nghi, ngươi có lương tâm hay không? Ta và ngươi là phu thê hai mươi năm, ta tự hỏi bản thân khi nào có lỗi với ngươi? Lúc trước, khi ngươi đăng cơ, là Thẩm gia ta một lòng phò trợ ngươi, lúc ngươi xuất chinh, Hung Nô xâm phạm, là ta thay ngươi viết thư đầu hàng, lúc ngươi muốn mượn sức các đại thần, là ta thay ngươi quỳ xuống cầu xin bọn họ phụ tá cho ngươi. Đến Tần quốc làm con tin, năm năm ấy ta sống trong khổ sở, ngươi đã hồi báo ta được cái gì? Mi Phu nhân muốn Uyển Du của ta xuất giá, ngươi liền hạ chỉ, khiến cho Uyển Du mới mười sáu đã chết bệnh. Ngươi sủng ái Phó Thịnh, ghét bỏ Phó Minh, tất cả mọi người đều biết. Hiện tại ngươi tàn sát cả gia tộc ta, dù thế nào cũng phải chết, ta hỏi ngươi một câu, tại sao lại đối xử với ta như thế?"
"Thẩm Diệú
Phó Tu Nghi nhíu mày, vẻ mặt hắn không có một tia dao động, lãnh khốc như một pho tượng lạnh lẽo, nói
"Phụ Hoàng lúc còn sống đã thương lượng muốn đối phó mấy đại thế gia, Thẩm gia công cao hơn chủ tất không thể tồn tại, cũng là Trẫm khuyên Phụ Hoàng, giữ lại Thẩm gia hai mươi năm nay đã là ban ơn to lớn cho Thẩm gia."
Đã là ban ơn lớn cho Thẩm gia Thân hình Thẩm Diệu thoáng lung lay một cái, mấy ngày nay nàng khóc rất nhiều, hiện giờ muốn khóc cũng không còn nước mắt, nàng nhìn Phó Tu Nghi, gằn từng chữ
"Vậy tại sao ngươi lưu lại Thẩm gia? Không phải là ngươi nhân từ, cũng chẳng phải ngươi ban ơn, ngươi chỉ muốn lợi dụng binh quyền của Thẩm gia để gia tăng thế lực. Thỏ khôn tử, chó săn phanh thỏ khôn chết, chó săn bị làm thịt , nay giang sơn đã ổn định, người qua cầu liền rút ván, Phó Tu Nghi, ngươi đúng là tâm ngoan thủ lạt độc ác "
"Thẩm Diệu "
Phó Tu Nghi gầm lên một tiếng, như bị nói trúng chỗ đau, hắn hừ lạnh, nói
"Ngươi tốt nhất nên lo cho bản thân trước đi"
Dứt lời phẩy tay áo bỏ đi.
Thẩm Diệu nằm trên nền lạnh lẽo, hai tay nắm chặt thành nắm đấm, đây là nam nhân nàng yêu dành cả đời để yêu sao, cùng Mi Phu nhân đấu đá lẫn nhau chỉ vì muốn một chút tình cảm của hắn, đến bây giờ nàng mới phát hiện, trái tim của nam nhân này không dành một chỗ trống cho nàng, dù chỉ là một góc nhỏ Những tâm tình trước kia hắn hành cho nàng, tất cả là lừa dối
"Phốc" nàng phun ra một ngụm máu tươi.
"Tỷ tỷ người có sao không? Nhìn tỷ thật chật vật."
Một tiếng nói dịu dàng vang lên.
Nữ tử mặc một thân y phục vàng nhạt, gương mặt tựa đóa phù dung, eo thon như dương liễu, dáng dấp nàng đẹp tựa tiên nữ trên trời, từng cử chỉ đều tuyệt đẹp đến động lòng người, chân thành mà đến.
Đây chính là Mi Phu nhân cùng Thẩm Diệu tranh đấu cả đời, người luôn nắm chắc thắng lợi.
Phía sau Mi Phu nhân là hai nữ tử ăn mặc chỉnh tề, thanh tú, Thẩm Diệu sửng sốt
"Thẩm Thanh, Thẩm Nguyệt "
Đây là chi thứ hai và chi thứ ba của Thẩm gia, nữ nhi của Nhị thúc cùng Tam thúc, là hai người đường tỷ của nàng, sao bọn họ lại ở trong cung?
"Bệ hạ triệu tỷ muội chúng ta vào cung"
Thẩm Nguyệt che miệng cười nói
"Ngũ muội muội không cần kinh ngạc, ban đầu nhờ Ngũ muội muội thay tỷ muội ta tìm người mai mối, nay không cần nữa, Bệ Hạ đối đãi với tỷ muội vô cùng tốt."
"Ngươi..."

⬅ Trước Tiếp ➡