⬅ Trước Tiếp ➡
Trong lòng Thẩm Diệu chấn động mãnh liệt, dường như nàng đã hiểu rõ không ít sự tình. Thanh âm của nàng có chút không thể tin
"Ngươi, các ngươi chậm chạp không chịu lấy chồng, là vì ngày hôm nay?"
"Cũng không hẳn như vậy."
Thẩm Thanh tiến lên từng bước, nói
"Lúc trước Bệ Hạ cùng cha ta và Tam thúc đạt thành giao ước, chỉ cần khiến ngươi gả cho Bệ Hạ, rồi sẽ có một ngày, hai người tỷ muội chúng ta cũng được sống trong an nhàn."
Lúc trước, Thẩm Diệu có thể gả cho Phó Tu Nghi, Nhị phòng cùng Tam phòng đã bỏ ra không ít công sức, hiện giờ nghĩ lại, nàng ái mộ Phó Tu Nghi, tựa hồ là do Nhị thẩm cùng Tam thẩm cả ngày trước mặt nàng nhắc tới Định vương thanh niên anh tuấn như thế nào, mới làm cho nàng bắt đầu sinh ra hảo cảm. Hóa ra, là bọn họ đã sớm có giao ước sao? Cũng vì vậy, Nhị phòng cùng Tam phòng sớm đã có dã tâm, chẳng qua bọn họ giấu giếm kín đáo để chờ đến ngày hôm nay sao?
Thẩm Thanh như sợ Thẩm Diệu nghe không rõ, tiếp tục nói
"Bệ Hạ tài trí hơn người, tướng mạo lại tuyệt mỹ, tỷ muội ta mến mộ đã lâu, nhưng vì Đại bá quyền cao chức trọng, đành nhường Ngũ muội muội nhanh chân đến trước. Những năm qua Ngũ muội hưởng không ít phúc, nay cũng nên buông tay rồi."
"Thẩm Thanh "
Đột nhiên Thẩm Diệu đứng dậy, cao giọng nói
"Bệ Hạ muốn diệt Thẩm gia, sao lại cho hai ngươi tiến cung, Nhị phòng cùng Tam phòng các ngươi sao có thể bình an vô sự?"
"Chúng ta đương nhiên sẽ bình an vô sự"
Thẩm Nguyệt che miệng cười rộ lên
"Bởi vì chúng ta chính là đại công thần, chứng cứ Đại bá tạo phản rõ ràng, chúng ta chỉ vì việc nước quên việc nhà mà vạch trần Đại bá. Ngũ muội, Bệ Hạ còn muốn phong Nhị thúc và cha ta làm quan lớn nữa đấy."
Thẩm Diệu khiếp sợ nhìn hai vị đường tỷ, nói
"Các ngươi điên rồi sao? Phúc sào chi hạ, yên hữu hoàn noãn ? Thẩm gia chúng ta là người một nhà, Phó Tu Nghi tìm cách đối phó Thẩm gia, thế nhưng các ngươi lại hãm hại người trong nhà ư?
Phúc sào chi hạ, yên hữu hoàn noãn Tổ chim đã bị phá thì trứng có còn nguyên vẹn được không?
" 'Người trong nhà'? Ngũ muội, chúng ta chưa từng coi Đại phòng ngươi là người thân."
Thẩm Thanh cười lạnh một tiếng
"Dù sao mấy năm qua ngươi hưởng thụ cũng nhiều rồi. Nay Thái Tử đã chết, Công chúa không còn, Thẩm gia bị diệt, ngươi cũng nên sớm đi xuống Hoàng Tuyền, đoàn tụ cùng bọn họ đi."
Mi phu nhân chân thành tiến lên, mỉm cười nói
"Tỷ tỷ, giang sơn đã định, tỷ cũng nên lui."
Tranh đấu mười năm, Thẩm Diệu rốt cuộc thua triệt để, thua thật thảm hại, thua đến tử tang tộc vong, thua thành cái dạng khiến cả thiên hạ chê cười
Nàng oán hận nói
"Bản cung sẽ không chết, ta chờ ngươi từ từ mất hết tất cả "
"Trần công công, động thủ đi."
Mi Phu nhân hướng ánh mắt về phía Thái giám.
Thân hình to mập của tên Thái giám lập tức tiến lên vài bước, một tay gắt gao nắm lấy cổ Thẩm Diệu, một tay đem thước lụa trắng trên mâm xiết vào cổ nàng. Hắn dùng sức xiết chặt, lụa trắng xé rách da thịt, xương cốt phát ra tiếng kêu thanh thúy.
Thẩm Diệu ra sức giãy dụa, hai mắt trừng lớn, trong lòng nàng lập lời thề độc.

⬅ Trước Tiếp ➡