Chương 14
Y là cô hồn dã quỷ lang thang trong nhân thế, lúc trước đã phải tránh ánh mặt trời, miễn cưỡng sống về đêm. Giờ tuy có được thân xác nhưng nỗi đau đớn vẫn luôn đeo bám, ban đêm thì đỡ hơn một chút nhưng vẫn thống khổ khôn cùng.
Dù sao thì nhân thế cũng chẳng phải nơi y nên ở lại, thế nhưng y cũng chẳng thể đi đầu thai.
Những năm qua, y phát hiện khi làm việc thiện có thể xoa dịu nỗi đau, nên sau khi vào phủ, cũng học theo vị Bát cô nương như Bồ Tát kia, đi hành y cứu người với nàng ta, lần mò lý giải thứ gọi là “thiện tâm”. Bao năm trôi qua, dù có hiệu quả nhưng chẳng đáng là bao.
Vậy mà ban nãy…
Lương Thiện Uyên đưa tay sờ đầu ngón tay mình.
Khi chạm vào tay vị đại tiểu thư ấy lại không còn đau nữa?
Gương mặt trắng như người giấy kia chẳng có chút biểu cảm nào. Một lúc lâu sau, môi y mới khẽ nhếch lên thành một nụ cười đỏ thẫm như nhuốm máụ
Thú vị thật.
Buổi chiều hôm ấy, Hứa Như Ý cùng Mạnh Thu Từ đến Hoài Quang Các, mang theo một tin tức khá kỳ lạ.
“Khỉ ư?”
“Ừm.” Mạnh Thu Từ nói “Tối qua ta đã nghe có tiếng động lạ, sáng nay cùng sư huynh qua xem, mới phát hiện hậu viện có một cái lồng sắt, bên trong nhốt vô số khỉ.”
Lại là khỉ.
Khỉ… óc khỉ…
“Xem ra Lương phủ này có thói quen ăn óc khỉ?” Hoa Chước nói.
“Trường An cũng có mấy nhà quyền quý như vậy, cho rằng khỉ thông minh nên ăn óc khỉ sẽ bổ não.” Thính Lan đáp.
Hoa Chước trầm ngâm, thiếu nữ ấy ngồi giữa sắc chiều dần buông, nàng đã thay sang y phục sắc thu, búi tóc phi tiên cột dải đỏ rủ xuống, trông như ngọc nữ dưới toà sen. Nàng mở lời “Ca ca, Thính Lan, còn cả ngươi nữa…”
Nàng nói với Mạnh Thu Từ bằng giọng điệu hơi gay gắt, nhưng tay lại rót trà cho nàng ấy. Mạnh Thu Từ đón lấy chén trà với vẻ khó hiểu, thậm chí còn không nhận ra giọng điệu của Hoa Chước ban nãy không mấy thân thiện.
Đêm qua nàng ấy đã suy nghĩ lại, cứ cảm thấy hình như Hoa Chước cũng không khó sống chung như tưởng tượng.
“Sao thế?” Hứa Như Ý hỏi.
“Nếu lát nữa Lương phủ mang óc khỉ lên bàn, muội cảm thấy… tốt nhất là đừng ăn.”
Rõ ràng thứ óc khỉ này không bình thường, với kinh nghiệm đã xem gần cả trăm bộ phim kinh dị, Hoa Chước cho rằng không tự chuốc lấy thì sẽ không chết.
“Ừ.”
Cả ba đều đồng tình. Đến tối, hạ nhân Lương phủ đến gọi họ đến chính đường dùng bữa.
Lương phủ nằm ở vùng Ninh Châu, là dòng dõi vọng tộc ở nơi hẻo lánh này. Ba vị lão gia đã sớm phân gia ở riêng nhưng cũng sống không xa nhaụ Đại lão gia Lương Trường Quân, năm ngoài ba mươi đỗ cử nhân rồi nhanh chóng được đề bạt làm huyện lệnh huyện Lê Dương. Nhị lão gia Lương Thứ Cung chuyên làm nghề vải vóc, toàn bộ ngành vải Ninh Châu hầu như đều xuất từ Lương gia. Tam lão gia Lương Mạt Liên thì bất tài, bình thường chỉ biết nịnh bợ hai ca ca, nhưng cuộc sống khá là dễ chịụ
Người mời ngự quỷ sư chính là nhà đại lão gia, Lương Trường Quân.
Mà vị Lương Trường Quân này…
Bốn người xách đèn vải trắng đi về phía trước, đến khi trông thấy linh đường sáng trưng có đầy người ngồi đông nghịt, Hoa Chước hơi nghẹn họng.
Lương Trường Quân cực kỳ háo sắc.
Hoa Chước vẫn còn nhớ rõ cốt truyện trong sách, Lương Trường Quân cưới tổng cộng mười ba di nương, năm nay mất hai đứa con nhưng vẫn còn hơn mười đứa khác…
Chẳng trách Lương phủ chật ních người, toàn là nữ nhân với trẻ con, sắp không đủ chỗ ngồi nữa rồi.
“Ôi Các vị đại sư ”