⬅ Trước Tiếp ➡

Một nam nhân trung niên mặc tang phục phát hiện ra họ. Lương Trường Quân rất lễ phép, lập tức đứng dậy, bảo lũ trẻ giữ im lặng, rồi bước đến trước mặt bốn người Hoa Chước, cười tươi nói “May mà có các vị đến, nếu không tháng Bảy âm lịch này bọn trẻ không dám ra ăn cơm mất Theo ta thấy, cứ nhốt mãi trong phòng thì chẳng phải bệnh còn nặng hơn sao?”
Không ít trẻ con đang bu quanh cửa linh đường chơi đùa, vòng hoa, ngựa giấy, đồng nam đồng nữ đều được mang ra, linh đường đốt hương nghi ngút, gió lạnh thổi tới khiến khói cuộn lên từng chập, đèn lụa treo trên hành lang lay động lắc lư.
Cửa linh đường bày mười mấy chiếc bàn, đám nữ quyến mặc áo tang ngồi tụ lại một góc chuyện trò, thỉnh thoảng lại gọi bọn trẻ cũng mặc tang phục đừng chạy lung tung.
Hoa Chước trông thấy Lương Thiện Uyên.
Nàng ta cũng mặc tang phục trắng tinh khiến mái tóc đen nhánh càng nổi bật, làn da trắng bất thường, ngồi giữa đám đông trông như một hồn ma dư thừa, vậy mà lại đang cùng một bé gái chơi trò đan dây. Lương Thiện Uyên khéo léo xoay ngón tay tạo ra một kiểu đan dây mới, rồi quay qua đưa hình đan dây đó cho cô nương đeo mặt dây chuyền Phật ngồi bên cạnh.
Nghe Lương Trường Quân nói xong, Hứa Như Ý không tán đồng “Huyện lệnh đại nhân, tháng bảy âm lịch là lúc quỷ môn mở rộng, tuy có Thổ Địa, Thành Hoàng cai quản và bị luật trời kiềm tỏa, nhưng vãn bối trong quý phủ vốn đã mang bệnh, nay lại tham dự tang sự thì e là không ổn. Vẫn nên để hạ nhân trông nom, đưa bọn trẻ nghỉ sớm thì hơn.”
Lương Trường Quân vội gật đầu đáp vâng rồi gọi hạ nhân đưa lũ trẻ về nghỉ ngơi.
Lũ trẻ vừa đi, linh đường lập tức yên tĩnh hẳn, Hứa Như Ý và mấy người vào ngồi. Hoa Chước cảm thấy ngồi chung với Lương Trường Quân và mấy đứa nhỏ kia chẳng thú vị gì, bèn chọn một chiếc ghế, kéo Thính Lan ngồi vào bàn nữ quyến, nhìn Lương Thiện Uyên đang cùng cô nương đeo Phật ngọc chơi đan dây.
Lương Nam Âm nhìn nàng rồi mỉm cười dịu dàng với nàng. Hoa Chước thấy nàng ấy thật dễ thương, cắn răng trừng mắt lườm nàng ấy rồi hừ lạnh một tiếng.
Lương Nam Âm chau mày, biết nàng kiêu căng nhưng không ngờ lại đến mức này, chủ động chào hỏi cũng không ăn thua. Đúng lúc ấy, Lương Thiện Uyên đan xong dây trên tay Lương Nam Âm, lại xoay người, đưa sợi dây đan về phía Hoa Chước.
“Ngũ tỷ tỷ…”
Lương Nam Âm khẽ gọi, Hoa Chước cũng hơi sững người.
Chỉ thấy đôi mắt đen sâu thẳm của nữ tử kia đang cong cong cười với nàng, ngón tay trắng bệch cuốn lấy dây đan đỏ đưa đến trước mặt nàng, hai sắc đỏ trắng đan xen càng chói mắt.
Mang theo một mùi thuốc đắng ngắt.
Những người khác trên bàn thấy động tĩnh bên này, người đầu tiên cất tiếng là chủ mẫu Lý phu nhân.
“Cô nương là người Trường An sao?”
“Vâng.”
Hoa Chước đưa tay gãi má.
Lâu rồi nàng không chơi trò đan dây hoa, ngón tay cẩn thận móc lấy sợi tơ đỏ, không cẩn thận lại lướt qua mu bàn tay lạnh buốt như băng của Lương Thiện Uyên, loay hoay một hồi dây hoa mới nằm trên tay nàng.
Nàng ngẩng đầu lên, không kìm được bật cười để lộ ra hai chiếc răng khểnh nhỏ, rồi đưa dây hoa từ tay mình cho Lương Thiện Uyên, nàng thấy Lương Thiện Uyên cũng đang cười, mà nụ cười kia có phần cổ quái.
“Trường An tốt thật.” Lý phu nhân lên tiếng, nhìn hai người luân phiên chuyền tay dây hoa “Thiện Uyên, con với muội muội này có hợp nhau không?”
“Thưa mẫu thân, rất hợp ạ.”


⬅ Trước Tiếp ➡