⬅ Trước Tiếp ➡

Hoa Chước phản ứng lại, lập tức muốn hất tay nàng ta ra, nào ngờ Lương Thiện Uyên lại hơi siết chặt, móc tay nàng vào giữa những ngón tay mình để mười ngón đan nhaụ
“Hoa Chước cô nương.” Hoa Chước ngơ ngác ngẩng đầu nhìn nàng ta.
Giọng của Lương Thiện Uyên vô cùng dịu dàng, đôi mắt đen tuyền như hoà vào bóng đêm, làn da trắng nhợt như thi thể vừa vớt từ sông lên.
Lương Thiện Uyên lặng lẽ nhìn thiếu nữ trước mắt, thấy nàng mở to đôi mắt hạnh, ngơ ngác nhìn mình.
Không ít kẻ ngây người nhìn y.
Nhưng những ánh mắt thất thần kia đa phần là vì choáng ngợp hoặc ghen tị, chưa từng có ai nhìn y bằng ánh mắt sợ hãi.
Giống hệt một chú chim sẻ bé nhỏ bị dọa cho đờ người.
Sợ y sao?
Vì sao?
Tuy cảm thấy kỳ lạ nhưng y cũng chẳng thấy tò mò. Trong mắt y, đám người sống chẳng có gì thú vị.
“Cô nương và ta là bằng hữu rất thân thiết đúng không?”
Xung quanh tối đen như mực.
Bóng cây rậm rạp lay động che khuất đôi mắt phượng như sóng ngầm cuộn trào của Lương Thiện Uyên.
Đôi đồng tử đen kịt tràn đầy quỷ khí.
“Cô nương và ta là bằng hữu rất thân thiết đúng không?”
Mỗi lần thi triển mê tâm, cơ thể y lại đau đớn kịch liệt.
Đây là hình phạt trời cao giáng xuống cho một cô hồn dã quỷ như y.
Lương Thiện Uyên siết tay Hoa Chước, chỉ cảm thấy cơn đau bị đè xuống từng chút một.
Thuốc giải.
Thuốc giải của y.
Nhất định phải thu vào trong tay.
“Cô nương và ta là bằng hữu không thể tách rời đúng không?”
Lương Thiện Uyên nắm chặt tay Hoa Chước, cố nén cơn đau trong cơ thể, nhìn ánh mắt ngây ra của thiếu nữ trước mặt.
Thành công rồi.
Khóe môi Lương Thiện Uyên chậm rãi nhếch lên nở nụ cười lạnh buốt.
Thành công rồi, chỉ cần có được thuốc giải này, từ nay về sau dù y có làm gì cũng sẽ không bị trời cao trừng phạt nữa. Y định nói thêm một câu để củng cố thì đột nhiên bị Hoa Chước hất tay ra.
“Ngươi… ngươi bị điên à?”
Hoa Chước nhìn nàng ta bằng ánh mắt chẳng khác gì đang nhìn một tên tâm thần.
Nghe thấy trong đầu vang lên tiếng “âm đức +10”, nàng thoáng sững lại.
Nàng đâu có mắng Lương Thiện Uyên, nàng thật sự nghi ngờ đầu óc nàng ta có vấn đề.
Bỗng dưng nói những lời kia là có ý gì chứ? Hoa Chước không hiểu nổi, chỉ cảm thấy kinh hãi thôi.
“Ngươi bình tĩnh chút đã.”
Hoa Chước vốn định thi vào ngành sư phạm mầm non, sau cơn hoảng loạn, nàng nhanh chóng trấn tĩnh lại, lùi về sau mấy bước. Lúc nàng đang định lên tiếng an ủi tiếp thì trong đầu đã vang lên cảnh báo phá vỡ thiết lập nhân vật, nàng đành nhắm mắt lại, vò mẻ chẳng sợ nứt hừ lạnh một tiếng “Ta chẳng thèm kết giao với ngươi Ngươi nói mấy lời đó là có ý gì? Không soi gương trước đi à? Ngươi nghĩ mình xứng làm bằng hữu với bổn tiểu thư chắc? ”
Có lẽ câu này của nàng quá cay độc.
Âm đức +20.
Hoa Chước thật sự khóc không ra nước mắt.
Lương Thiện Uyên đứng dưới tán cây, chiếc lồng đèn trắng trong tay khẽ đung đưa theo gió.
Thất bại rồi.
Dưới ánh trăng, thiếu nữ nhỏ nhắn kia đang mím chặt môi, hai bàn tay lộ ra bên ngoài run lên theo từng đợt.
Nếu chặt hai bàn tay đó xuống, không biết còn tác dụng không?
Lương Thiện Uyên cau mày, đây là lần đầu tiên y hiểu cảm giác ném chuột sợ vỡ bình.
Ngay khi y định thử dùng thuật mê tâm lần nữa, thì thiếu nữ ấy bỗng đưa đôi tay mà y từng muốn chặt xuống tháo chiếc túi nhỏ thêu hình đồng tử phúc thọ ở thắt lưng ra.


⬅ Trước Tiếp ➡