Chương 27
Từ đầu đến chân tiểu cô nương này đều toát lên vẻ được yêu thương nâng niụ Trên cổ là chiếc khóa trường mệnh bằng vàng, cổ tay đeo vòng ngọc xanh vắt dải lụa đỏ, đến cả cái túi nhỏ cũng thêu hình đồng tử phúc thọ.
Được nuông chiều đến mức kiêu căng tùy hứng.
Lương Thiện Uyên vốn dĩ đã căm ghét nhân loại, với loại tiểu thư quyền quý được vạn người sủng ái thế này lại càng thêm chán ghét.
Hay là trói nàng lại, nhốt ở nơi tối tăm không thấy mặt trời? Có khi lại là cách hay…
Y đang rủ mi suy nghĩ thì đập vào mắt là gương mặt ngây thơ béo tròn của bé trai thêu trên túi.
Hai tay Hoa Chước nâng chiếc túi có hình đồng tử thúc thọ cung kính dâng đến trước mặt y.
“Cô nương làm gì vậy?”
“Ngươi cầm lấy đi, trong này có tiền.”
Hoa Chước đưa cái túi về phía Lương Thiện Uyên, đôi mắt hạnh còn vương lệ, miệng vẫn cố tỏ vẻ ngang ngược “Ngươi cầm tiền này đi mua thêm ít quần áo, trang sức… thì… thì mới miễn cưỡng xứng với bổn tiểu thư.”
Nàng sợ tên quỷ sát nhân này nổi giận rồi đào tim nàng ra ăn nên vội vàng dí cái túi có hình bé trai kia vào sát mặt y.
Lương Thiện Uyên “…”
Y hất tay đẩy cái túi đang dí sát mặt ra, khiến nó lệch xuống rơi vào lòng bàn tay Hoa Chước, làm mấy khối vàng bạc trong đó va vào nhau vang lên tiếng leng keng.
Giọng Hoa Chước run rẩy “Sao… sao ngươi lại không nhận? Đây là bổn tiểu thư cho ngươi đấy Không phải muốn làm bằng hữu của bổn tiểu thư sao? Đừng… đừng rượu mời không uống lại muốn uống rượu phạt ”
Lương Thiện Uyên hơi nghiêng đầụ
Đó là phản xạ của y mỗi khi không hiểu gì đó.
Đúng lúc ấy, trong rừng có cơn gió lạnh nổi lên làm cành cây vang tiếng xào xạc rợn người. Cô nương đang cầm cái túi thêu bé trai kia giật nảy mình, sắc mặt tái nhợt như tờ giấy.
“Hoa Chước cô nương.”
Hoa Chước đang quay đầu quan sát bốn phía thì bất chợt nghe thấy giọng nói dịu dàng ngay sau tai, nàng giật mình quay lại, tim như ngừng đập, không biết Lương Thiện Uyên đã đứng ngay sát phía sau nàng từ khi nào.
“Ngươi… ngươi muốn làm gì? ”
“Cô nương đang sợ sao?” Lương Thiện Uyên đưa tay ra “Rời khỏi nơi này với ta nhé?”
Dưới ánh trăng, lòng bàn tay của Lương Thiện Uyên trắng bệch như tờ giấy.
Hoa Chước không dám nhúc nhích, nàng chỉ cầu Lương Thiện Uyên mau chóng rời đi một mình.
“Hoa Chước cô nương, linh hồn của cô không ổn định.”
Hoa Chước khựng lại.
Lương Thiện Uyên đứng sau nàng tựa như tượng Quan Âm bằng ngọc
“Hiện giờ cô nương và ta vẫn đang ở trong quỷ giới. Nếu cô nương muốn ở lại đây vui chơi thì ta sẽ quay về trước.”
Ai muốn vui chơi ở quỷ giới chứ
“Đợi đã đợi đã ”
Hoa Chước thấy nàng ta sắp đi, vội vàng nắm lấy tay nàng ta “Ngươi thật sự muốn quay về sao? Có thể đưa ta về cùng được không?”
“Tất nhiên.”
Lương Thiện Uyên nhìn bàn tay hai người đang nắm lấy nhau, khóe môi khẽ nhếch lên.
Lương Thiện Uyên vốn là quỷ nên với Hoa Chước lời y nói rất đáng tin.
Sao Lương Thiện Uyên lại tốt bụng thế Sao lại nhiệt tình giúp đỡ thế này Có khi nàng thật sự đã đọc bản lậu mất rồi
Hoa Chước thật muốn nắm tay y rồi nói cả trăm lời cảm ơn, nhưng vẻ mặt lại tỏ ra cao ngạo “Đa tạ ngươi ”
Có điều tay của Lương Thiện Uyên thật sự rất lạnh.
Không giống cảm giác của đá lạnh mà giống như đang chạm vào một món đồ cổ đã bị phủ bụi bao năm, khiến người ta lạnh thấu xương.
Hoa Chước định rút tay về nhưng Lương Thiện Uyên lại nắm rất chặt.
Hoa Chước “?”