Thịnh Hạ bị ánh mắt đáng khinh kia của anh ta nhìn đến mức kinh hãi, nước mắt lặng lẽ rơi xuống, cô bị người đàn ông dùng cánh tay kéo ra bên ngoài, bởi vì sợ hãi, cả người mềm nhũn, cô gần như không thể đi đường.
Khi bị kéo ra ngoài, cuối cùng cô cũng đã nhìn thấy căn phòng đang mở rộng cửa bên cạnh.
Một người đàn ông đè một cô gái ở trên bàn, đang mạnh mẽ ra vào, chai bia trên bàn lăn đi rơi xuống đất, vỡ thành từng mảnh, tàn thuốc và khăn giấy vứt đầy mặt đất.
Trong căn phòng dơ bẩn, cô gái trẻ xinh đẹp bị đàn ông cưỡng hiếp một cách thô bạo.
Cơ thể trần trụi của cô gái nằm trên bàn, ánh mắt như tro tàn, giọng nói phát ra khàn khàn khản đặc, giống như bị người ta đổ cát vào trong miệng.
Phía dưới cơ thể của cô ấy đang chảy máu, nhưng người đàn ông vẫn không quan tâm mà thọc vào rút ra trong cơ thể cô ấy, kèm theo tiếng thở dốc, chỉ chốc lát sau, người đàn ông đã gầm nhẹ rồi xuất tinh.
Thịnh Hạ nhìn thấy một màn này, kinh hãi che miệng lại, nước mắt tuôn rơi, cô quay người lại chạy ra bên ngoài, nhưng không chạy được hai bước đã bị người đàn ông bắt trở lại, tay dùng sức mạnh đến mức suýt nữa đã bóp nát cổ tay của cô.
"Tôi không muốn -- cầu xin các anh thả tôi ra --" Cô cầu xin, khóc đến nỗi mặt đầm đìa nước mắt, hai chân mềm nhũn quỳ trên mặt đất.
Người đàn ông cũng không quan tâm mà kéo lê cô, kéo thẳng tới một căn phòng, gõ cửa hai cái, nghe thấy người bên trong không kiên nhẫn nói một câu: "Vào đi."
Lúc này người đàn ông mới mở cửa ra, kéo Thịnh Hạ vào, có chút nịnh nọt hỏi người đàn ông trong phòng.
"Anh Đông, anh nhìn xem, đứa này đã được chưa?"
Giữa căn phòng to rộng có một cái bàn làm việc màu cà phê, trên bàn đặt một cái máy tính xách tay, từ góc độ của Thịnh Hạ thì chỉ nhìn thấy một bàn tay của đàn ông đang đặt trên con chuột và đôi chân của người đàn ông bọc trong quần màu cà phê bên dưới mặt bàn.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Lustaveland.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của lustaveland. Bản copy sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở
Ngoài ra còn có một đôi giày thể thao màu trắng.
Không phải giày thể thao bẩn thỉu hôi thối.
Cũng không phải đôi giày da dính bùn đất bẩn thỉu của người đàn ông mặc quần áo lao động đang lôi kéo cô ở bên cạnh.
Đó là một đôi giày thể thao màu trắng rất sạch sẽ.
Từ nhỏ cô đã được giáo dục rất tốt, ba mẹ luôn nhắc nhở cô rằng phải chú ý hình tượng khi ra cửa, cho dù cô chỉ là một học sinh, mẹ đã dạy cô phải thay quần áo mỗi ngày, giày bẩn thì phải thay ra giặt sạch.
Bởi vậy, cô cho rằng, con trai đeo giày thể thao màu trắng đều được giáo dục rất tốt.
Tuy nhiên, người đàn ông trước mắt, anh ta và đám đàn ông tùy tiện cưỡng hiếp con gái là cùng một giuộc, người như vậy, lại đeo giày thể thao màu trắng sạch sẽ như thế.
Thịnh Hạ ngạc nhiên ngây ngốc một lát, mới nghe thấy vị anh Đông kia lên tiếng nói chuyện.