⬅ Trước Tiếp ➡
Giọng điệu vẫn có chút không kiên nhẫn: "Không thích, đưa đi."
Nhưng người đàn ông mặc đồ lao động đang túm Thịnh Hạ lại nịnh bợ lôi kéo Thịnh Hạ đi về phía trước vài bước, những ngón tay bẩn thỉu bóp mặt cô, dí cô tới trước mặt người đàn ông: "Anh Đông, anh xem, hàm răng của nó rất đều lại còn trắng nữa, không phải anh nói, anh thích hàm răng vừa đều vừa trắng à? Khó khăn lắm mới tìm được một đứa cho anh.."
Anh Đông đặt con chuột xuống, ngả cả người lên ghế ngồi máy tính.
Lúc này Thịnh Hạ mới nhìn rõ mặt anh, da rất trắng, mắt một mí, tóc hơi dài, buộc một nhúm tóc nhỏ hình củ tỏi ngắn cũn ở chính giữa đỉnh đầu, làm giảm bớt cảm giác xa cách và lạnh nhạt trên mặt anh.
Anh lãnh đạm liếc mắt nhìn Thịnh Hạ một cái, đôi đồng tử tối đen như mực, khiến người nhìn cảm thấy e ngại.
Thịnh Hạ co rúm người, nước mắt lại rơi xuống, cô cố gắng hết sức khống chế cơ thể đang run rẩy của mình, quỳ trên mặt đất, lạy một cái về phía người đàn ông: "Cầu xin anh thả tôi ra, tôi sẽ nhớ kĩ ân tình của anh, cầu xin anh.."
Cô biết người đàn ông mặc đồ lao động đưa cô tới đây là vì cái gì.
Tiếp theo, cô sẽ giống như cô gái vừa mới bị cưỡng hiếp ở sát vách kia, nằm trên cái bàn làm việc trước mặt này, bị người đàn ông xa lạ trước mắt này cưỡng hiếp một cách tàn nhẫn..
Cô sợ hãi khóc thành tiếng: "Cầu xin anh.."
Người đàn ông mặc đồ lao động ngại cô khóc quá ồn, giật tóc cô một cái: "Mẹ nó, khóc cái gì mà khóc!"
Anh ta nâng bàn tay lên muốn đập xuống đầu Thịnh Hạ, nhưng vị anh Đông kia lại nhíu mày, ánh mắt dừng trên khuôn mặt nhỏ đang khóc như hoa lê đái vũ* trước mặt kia, sau đó nói với người đàn ông mặc đồ lao động: "Được rồi, để người lại, anh đi đi."
*Khóc như hoa lê đái vũ [哭得梨带雨]: Giống như hoa lê dính hạt mưa. Vốn miêu tả dáng vẻ khi khóc của Dương quý phi. Sau này được dùng để miêu tả sự kiều diễm của người con gái.
"Ơ được, anh Đông, anh từ từ dùng nhé." Người đàn ông cười thô bỉ rời đi, còn tri kỷ đóng cửa lại.
Cửa vừa mới đóng lại, Thịnh Hạ đã chắp tay sau lưng trốn tránh về phía cửa, nước mắt chảy đầy mặt, cô khóc rất dữ dội, cả người đều đang run rẩy vì kinh sợ.
Anh Đông mở ngăn kéo, lấy một con dao từ bên trong ra rồi lập tức đứng dậy đi tới.
Thịnh Hạ run đến mức hai hàm răng cũng đang run cầm cập: "Đừng.. Đừng giết tôi..Cầu xin anh.."
Người đàn ông rất cao, khi đi tới trước mặt, giống như một con thú to cao lớn bao phủ một con thỏ trắng nhỏ đang run bần bật.
"Cứu mạng với --" Thịnh Hạ sợ hãi đập đầu vào cửa.
Người đàn ông duỗi tay nắm lấy vai cô, ấn cô lên trên cửa.
Thịnh Hạ sợ đến mức nhắm mắt lại, phát ra một tiếng hét thảm từ trong cổ họng: "A --"
Cổ tay được nới lỏng.
Người đàn ông xoay người rời đi.
Thịnh Hạ vừa kinh ngạc lại vừa sợ hãi mà quay đầu lại, chỉ nhìn thấy hai đoạn dây đứt rơi trên mặt đất.

⬅ Trước Tiếp ➡