⬅ Trước Tiếp ➡

– Tôi còn có việc chưa nói hết, đến đây ngồi đi
Dương Phụng Tê mới vừa rồi cảm xúc như trút xuống cơn giận, hình như đã tiêu hao hết tinh lực, lúc này giọng nói mệt mỏi không còn sức lực.
Đinh Nhị Cẩu vốn định rời đi, nhưng hắn biết, nếu Dương Phụng Tê không có cho phép, hắn sẽ không đi ra khỏi được sơn trang Cúc Hoa này, cho nên bất đắc dĩ quay lại, lần này không còn e dè lễ phép nữa, tùy tiện kéo qua cái ghế, ngồi mạnh xuống.
– Nói đi Chuyện gì, trời không còn sớm nữa, tôi còn phải quaytrở về bệnh viện
Đinh Nhị Cẩu thản nhiên nói, con bà nó, người đàn bà này bàn tay thật đúng là có lực, bây giờ trên gò má còn đau rát.
– Cảnh sát Đinh, xin lỗi cậu, vừa rồi tôi thất lễ, xin bỏ qua
– Cô mỗi lần thất lễ, là thích đánh người bằng cái tát sao?
Đinh Nhị Cẩu vẫn cố chấp không bỏ qua, hắn tuy rằng không biết kế tiếp Dương Phụng Tê sẽ nói cái gì, nhưng đoán chừng lúc này có thể là thời điểm làm khó dễ lại cô, phải có cái giá nhất định để lấy lại cái tát này..
– Cảnh sát Đinh, cho tôi xin lỗi lần nữa, vừa rồi là lỗi của tôi, xin bỏ qua
Đinh Nhị Cẩu không trả lời câu nào, hắn nhìn đối phương trong đầu suy nghĩ, chờ xem cô ta sẽ lật ra ra lá bài gì.
Dương Phụng Tê cười cười không nói gì, tay cầm lấy trên bàn bình cà phê, rót ra một ly đưa cho Đinh Nhị Cẩụ
– Đây là cà phê tự tay tôi pha đấy, xin mời cảnh sát Đinh thường thức
– Không dám
Dương Phụng Tê cũng biết được trong lòng Đinh Nhị Cẩu lửa giận chưa dứt, nhưng cô không có bực bội với hắn. Thật ra Đinh Nhị Cẩu với cơn tức đã giảm nhiều rồi, chỉ còn lại là sỉ diện, hắn không có khả năng cứ như vậy coi như là xong, chủ yếu đòi lại chút gì đó, làm bồi thường cho công bằng.
– Nghe chú Long nói, cậu vừa rồi có nhờ chú Long kiếm cho bộ mắt kính nhìn xuyên thấu lá bài
– Đúng vậy, có chuyện gì không?
– Vậy bây giờ cậu có đang đeo không?
Dương Phụng Tê cười nhẹ nói, với cái dáng vẻ giống như coi thường Đinh Nhị Cẩu, nhưng không làm cho người ta cảm thấy đó là sự khinh bỉ.
– Cô đang nghĩ là tôi tới đây, vẫn mang nó để nhìn lén cô?
Đinh Nhị Cẩu trên mặt hắn hơi lộ ra nụ cười nhạo, hàm ý sâu xa nhìn Dương Phụng Tê.
– Nếu cậu vẫn còn mang nó, tôi lập tức sẽ móc đôi mắt của cậu ra, chôn ở trong đất làm phân bón cho vườn hoa cúc rồi
Không thể không nói, Đinh Nhị Cẩu ánh mắt của hắn cực kỳ biết nhìn người, Dương Phụng Tê là một mỹ nhân rất khó mà gặp được, ngày trước ở thôn Lô Gia Lĩnh, tuy rằng tình hình khi đó lộn xộn rối bù, cô thì lôi thôi lếch thếch, mặc dù là như vậy, dung mạo tuyệt đẹp còn ẩn giấu của cô cũng không qua được ánh mắt của hắn, mà giờ phút này thì với cử chỉ điệu bộ của Dương Phụng Tê thật là phong tình, làm cho Đinh Nhị Cẩu cảm thấy, vừa rồi mình nhận một cái tát cũng đáng giá, vừa nghĩ đến như vậy, hắn hận không thể tự tay tát mình cho mình một cái vào miệng, mình như thế nào lại hèn như vậy
– Bài bạc đó là điều không tốt, có phải số tiền tôi đưa cho cậu, đã chơi bài hết rồi?
Dương Phụng Tê buông chén cà phê ra, hỏi thoáng qua nhẹ nhàng, giống như một trăm vạn không phải là tiền vậy
– Nếu tiền cô đã cho tôi, không phải là giờ muốn lấy lại chứ?
Đinh Nhị Cẩu trong lòng mắng thầm.
– Không có, tôi dự định sẽ đưa cho cậu thêm một trăm vạn nữa, nhưng chúng ta phải làm cái giao dịch
– Lại cho tôi một trăm vạn? Giao dịch?


⬅ Trước Tiếp ➡