Chương 135
Đinh Nhị Cẩu hỏi ngược lại, hắn cho là mình nghe lầm, nhưng Dương Phụng Tê rất nghiêm túc gật gật đầụ
– Cậu không có nghe lầm đâu, là một trăm vạn, chúng ta sẽ làm giao dịch
Trả trước một chút lợi nhuận
– Có chuyện tốt như vậy sao, đừng nói là kêu tôi đi giết người nha?
Đinh Nhị Cẩu e dè nói.
– Cậu nói đúng, chính là đi giết người, tôi cho rằng bằng trí thông minh tài trí của cậu, nhất định sẽ làm êm xuôi, sau khi xong việc, một trăm vạn là của cậu, nếu lo lắng, tôi ứng trước cho cậu năm mươi vạn
Dương Phụng Tê nói.
– Trần Tiêu Tử?
– Đúng, vừa rồi một cái tát kia, thật ra là do tôi không dằn được cảm xúc tức giận, khi đó đầu óc mơ hồ, gần đây, tình trạng như vậy thường xuyên phát sinh, nguyên nhân chính là trong lòng tôi không vượt qua được lằn ranh, tôi thực sợ hãi Tiêu Tử lại đột nhiên xuất hiện ở trước mặt tôi, chẳng những sẽ làm cho tôi mất đi tất cả, mà sẽ kéo theo sĩ diện cả gia tộc mất hết, hiện tại, không có ai biết chuyện này, cho nên chỉ cần cậu làm xong, đừng nói một trăm vạn, hai trăm vạn đều không có thành vấn đề
Dương Phụng thấp giọng vừa nói vừa khom người về trước, áo lông cổ áo rất thấp, hắn đã nhìn thấy cả áo lót ngực màu đen, với hoa văn bao quanh bầu ngực tròn sinh động, nhưng lúc này Đinh Nhị Cẩu không có cảm xúc gì, cả người không khô nóng, ngược lại là lạo rét run, bởi vì hắn thấy được ánh mắt rét lạnh của Dương Phụng Tê.
– Ha ha, cô Phụng Nê, đừng nói đùa như vậy, tôi tuy trước là một tên côn đồ, bây giờ coi như cũng giống như là cảnh sát, nhưng cô kêu tôi đi giết người, tôi đâu phải là đứa bé không phân biệt được phải trái? Chỉ sợ tôi giết người xong, thì mạng cũng mất không có kịp tiêu tiền, Trần Tiêu Tử chết trước rồi, tiếp theo là đến phiên tôi
– Cậu suy nghĩ gì vậy? Bộ tôi là thứ qua cầu rút ván sao?
– Không phải sao? Cô Phụng Nê, có lẽ tôi đã nhìn lầm cô, mỗi người đều có câu chuyện quá khứ mà không muốn nhớ lại, có chuyện tốt, có chuyện xấu, nhưng đều là tâm trạng giống nhau đấy Riêng trong chuyện này, cô cũng là người bị hại, điều này tôi rất đồng tình với cô, vì thế nên tôi ra tay cứu cô, nhưng bây giờ, cô lại muốn tôi đi giết người, tôi thật sự làm không được, nếu cô cảm thấy những người biết chuyện này cần phải giết sạch, để không có ai tiết lộ, cô đừng ngại cứ thử một lần, nhưng chuyện này, một khi bắt đầu, vĩnh viễn cô cũng không bao giờ quay đầu lại được đâu, xin lỗi, tôi còn có việc, xin đi trước
Đinh Nhị Cẩu nói xong đứng dậy rời đi.
– Đợi một chút
– Còn có chuyện gì?
– Cậu cần điều kiện như thế nào, mới có thể làm?
– Cô Phụng Nê, tôi đã nói rồi, tôi không làm được, bất cứ điều kiện gì cũng không làm, thật ra chuyện này, cô đâu có cần tìm đến tôi, chỉ cần cô tốn có vài vạn, mướn sát thủ thì mọi việc xong ngay, làm gì mà phải tìm đến tôi cho phiền phức?
– Nếu tôi mướn sát thủ, là phải giết hai người, mà người kia thì tôi không muốn giết, không có bất cứ lý do nào để giết
– Ý cô nói là đứa bé con cô? Cô điên sao, đứa bé cũng không buông tha
– Không phải là đứa bé, mà là cậu
– Tôi? Cũng đúng, tôi cũng là một người biết chuyện này, có lẽ thật ra tôi không nên cứu cô, như vậy chúng ta sẽ không có nhiều phiền não như bây giờ
Đinh Nhị Cẩu tâm trí rung động lo sợ, nhưng vẫn là cố gắng nở nụ cười trên môi nói.