Chương 24
– Đồn trường, tôi kêu là Đinh Nhị Cẩu thì không sai, nhưng tôi đâu phải là chó cảnh sát à…
Đinh Nhị Cẩu có điểm khó khăn nói.
– Ít nói nhảm, động não đi.
Hoắc Lữ Mậu miệng nói cứng rắn, tuyển cử ở nông thôn, mang tiếng là tuyển cử, kỳ thật chính là trong thôn các dòng họ trang giành nhau, dễ dàng nhận thấy nhất là gặp những chuyện không may liên tục..
Vì thế Đinh Nhị Cẩu lại giống như ngày nào còn đi trộm cắp, chuyên đi vào ban đêm, trong các đường hẻm tại thôn Lô Gia Lĩnh mà đi loanh quanh… bất quá lần này không sợ bị người canh bắt, cho nên hắn định tìm một chỗ ngủ, tuy trời không phải rất nóng, nhưng vẫn có thật nhiều muỗi khó mà đối phó.
Đi tới một hồi thì đã đến cửa nhà Trần Tiêu Tử, đang muốn gõ cửa , đột nhiên thấy cửa chính từ bên ngoài khóa lại, chẳng lẽ Trần Tiêu Tử không ở nhà, đây là có khả năng, hắn lại nghĩ tới trong nhà Trần Tiêu Tử người đàn bà bị khóa, tò mò trong lòng lập tức lại bị nổi lên, Trần Tiêu Tử khẳng định lại đi đánh bài, vì ổn thỏa để đạt được mục đích, hắn chạy đến nhà Vương Lão Hổ ..
Trong phòng ánh đèn sáng ngời, những thanh mạt chược phần phật vang không ngừng, xuyên thấu qua kiếng cửa sổ, đúng dịp thấy Trần Tiêu Tử đang ngồi chăm chú nhìn lá bài mình trong tay.
Nhìn Trần Tiêu Tử ở trong này chơi mạt chược, Đinh Nhị Cẩu an tâm, vì thế lặng lẽ về nhà Trần Tiêu Tử, cửa chính không thể vào, vì thế Đinh Nhị Cẩu trèo tường vào, đến cửa phòng, vẫn có khóa từ bên ngoài, chuyện này không làm khó được kẻ đã từng là ăn trộm, Đinh Nhị Cẩu rút ra một khúc kim băng, nhanh và gọn đem ổ khóa trên cửa phòng mở ra.
Sau khi vào phòng, đúng dịp thấy người phụ nữ bị khóa giật mình kinh hoảng ngồi xuống, hắn dùng tấm ga giường đắp lên thân thể của cô, trong đêm tối, thân thể của cô vẫn phát ra trắng sáng, tuy không rõ cụ thể hình dạng, tầm nhìn trong đêm tối giới hạn, nhưng rõ ràng thân thể vẫn có thể thấy được làm Đinh Nhị Cẩu nuốt nước miếng một cái.
– Ông là ai?
Giọng của người phụ nữ có điểm khàn khàn, Đinh Nhị Cẩu đây là lần đầu tiên nghe được giọng của cô ta.
– Cô đừng sợ, tôi là người cảnh sát hôm trước đến đây, rốt cuộc là chuyện gì đã xảy ra với cô?
– A, van cầu cậu, mau cứu tôi, cứu tôi đi ra ngoài, cậu muốn bao nhiêu tiền đều được, chỉ cần thả tôi đi ra ngoài, tôi sẽ mang ơn ông cả đời, nhà tôi có tiền nhiều, tôi nhất định sẽ cho ông tiền, thả tôi đi ra ngoài ….
Người đàn bà vừa nghe là người cảnh sát hôm cô gặp, bất kể là mình chưa có mặc quần áo, vội vàng quỳ rạp xuống dưới chân Đinh Nhị Cẩu, vào ban đêm, ổ khóa xôn xao kêu loảng xoảng, rất là rợn người.
– Mau đứng lên, từ từ nói.
Đinh Nhị Cẩu hai bàn tay đỡ người phụ nữ đứng dậy, nhưng trong bóng đêm lại đỡ nhầm ngay hai cái vú no đủ đầy đặn, vì thế hắn vội vàng buông tay, cũng may là trong đêm tối, hai người đều thấy không rõ mặt của đối phương, nếu không, Đinh Nhị Cẩu cảm thấy thực là lúng túng.
– Cô tên là gì, vì sao mà tới nơi này?
Đứa bé này không thể sinh ra được
– Van cầu cậu, chỉ cần có thể cứu tôi đi ra ngoài, rời khỏi chỗ này, ông muốn cái gì tôi đều đáp ứng cho ông.
– Cô tên là gì?
– Tôi tên Dương Phụng Tê, là sinh viên năm thứ tư, một năm trước cùng một người bạn đi du lịch ba lô, tụt lại phía sau rồi, sau đó gặp được kẻ buôn người, bắt tôi đem bán ởc nơi này, van cầu cậu, cứu tôi đi ra ngoài , cậu là cảnh sát, xin cậu giúp tôi .