⬅ Trước Tiếp ➡

– Từ từ.. chuyện này không đơn giản như vậy, tôi nhất định sẽ giúp cô, nhưng cô với tình trạng bây giờ chỉ sợ đi không được bao xa cũng sẽ bị bắt trở về, từ giờ trở đi cô ráng ăn cơm thật ngon, bồi bổ thân thể lấy sức khỏe, tôi ở ngay tại đồn cảnh sát trấn Lâm Sơn, tôi sẽ tìm cách tới cứu cô, chuyện này tôi cũng phải trở về chuẩn bị một chút.
– Chuẩn bị cái gì? Tôi một ngày cũng không muốn ở lại chỗ này, van cầu cậu, báo cảnh sát tới cứu tôi.
– Báo cảnh sát, không thể nào, tôi ngày đó sau khi rời khỏi nơi đây, liền đem chuyện này báo cho lãnh đạo biết, bọn họ không tin, cho nên báo cảnh sát vô dụng, nhưng tôi thề, sẽ nhất định sẽ cứu cô đi ra ngoài, nhưng còn đứa nhỏ này làm thì sao bây giờ?
– Không lo được nhiều chuyện như vậy, đứa nhỏ này cũng không phải là tôi muốn sinh ra, chỉ cần có thể cứu tôi đi ra ngoài là được, cậu nhất định phải giúp tôi, tôi bây giờ sống không bằng chết, cầu van cậụ
– Được rồi tôi biết, cô bây giờ làm theo lời tôi bảo, tôi trở về chuẩn bị xong, sẽ đến cứu cô.
Đinh Nhị Cẩu biết, mình bây giờ phải rời đi, không phải là sợ hãi Trần Tiêu Tử trở về, chủ yếu là vì người đàn bà Dương Phụng Tê tinh thần biên giới chuẩn bị sụp đổ.
Đinh Nhị Cẩu t đầu đầy mồ hôi rời khỏi nhà Trần Tiêu Tử…
Nhìn chân bị khóa ở trong nhà, Dương Phụng Tê ngồi lạnh lẽo một góc, cô không biết tên cảnh sát này có thể tin hay không, lần này cảm giác tự do gần như vậy, nếu bây giờ không thoát được, có lẽ sẽ không bao giờ còn có cơ hội nữa.
– Hắn sẽ không đột nhiên trở về chứ.
Khấu Đại Bằng nhìn phía ngoài bóng đêm, trong lòng lo lắng nói.
– Xem anh sợ kìa.. trước kia làm chuyện xấu sao thấy can đảm lắm mà, hiện tại thì biết sợ, anh nói thử làm sao bây giờ đây?
– Nếu không, phá bỏ nó đi…
Trong bóng tối, Khấu Đại Bằng ôm Điền Ngạc Như dáng người như ma quỷ, nhỏ giọng nói.
– Anh bỏ nó được à?
Điền Ngạc Như mạnh mẽ xoay người lại, hung tợn nhìn Khấu Đại Bằng, tuy rằng nhìn không thấy rỏ, nhưng ánh mắt Điền Ngạc Như trong đêm tối giống như lang sói, lóe lên.
Nói thật, mấy năm nay Điền Ngạc Như mong có con muốn điên lên rồi, khi xác định đã mang thai, cô có cảm giác trời đất quay cuồng, mấu chốt chính là đứa nhỏ này không phải là của chồng mình, cô nhớ rõ rất rõ ràng, đêm đó sau khi trở về, Hoắc Lữ Mậu mân mê cô thời gian rất lâu cũng chưa có thể làm ƈôn thịt hắn cứng, vì vậy giờ làm sao nói có con được, cho nên đứa bé này kiên quyết không thể giữ lại, nhưng là cô hy vọng dường nào Khấu Đại Bằng có thể nói một câu là sẽ trở về nhà ly hôn sau đó lấy cô, mà bây giờ, Khấu Đại Bằng lá gan sợ như vỡ ra, không có khả năng nó nêni lời như vậy, cô đoán rằng, Khấu Đại Bằng hiện tại nhất định sẽ có ý trốn tránh trách nhiệm với cô .
– Anh đương nhiên không muốn bỏ nó, nhưng không có biện pháp nào khác, anh cũng không thể ly hôn để cưới em làm vợ được?
– Vì sao không thể, anh trở về ly hôn, em cũng ly hôn, sau đó chúng ta kết hôn
Điền Ngạc Như nói như đinh chém sắt.
– Điền Ngạc Như, đừng có điên, em thừa biết là không thể nào được, nếu làm thế, anh cả đời này về sau coi như xong rồi, anh bây giờ mới là xã trưởng, làm như thế, chỉ sợ nửa đời sau là chết già ở trấn Lâm Sơn rồi –
– Anh không đáp ứng, vậy bây giờ anh đi đi…


⬅ Trước Tiếp ➡