Chương 26
Nói xong Điền Ngạc Như tránh thoát tay Khấu Đại Bằng đang ôm ấp, dùng sức đá Khấu Đại Bằng một cái, đuổi ra khỏi nhà.
Khấu Đại Bằng tự biết đuối lý, một tiếng không dám nói trong cổ họng, đứng lên thu thập quần áo của mình, mở cửa, chậm rãi đi ra ngoài, hắn biết, bọn họ sau này không còn gì nữa .
– Làm sao bây giờ, làm sao bây giờ…
Điền Ngạc Như không có thời gian tự hỏi Khấu Đại Bằng vô tình, bây giờ mấu chốt là đem trong bụng đứa nhỏ làm xử lý ra sao, cô rất muốn sanh đứa bé ra, cô quá mong nhớ hưởng thụ tư vị làm mẹ, nhưng đứa bé này thật sự lúc này ra đời là không thể được.
Vài ngày sau, Hoắc Lữ Mậu với Đinh Nhị Cẩu không công thành mà lui quân, bất quá vì hai người ở tại thôn Lô Gia Lĩnh một thời gian, thôn Lô Gia Lĩnh rất im lặng, tranh thủ trong thời gian này Đinh Nhị Cẩu lại vụng trộm chạy đến nhà Trần Tiêu Tử vài lần, điều này cũng khiến cho Dương Phụng Tê tin tưởng về chuyện chạy trốn, cho nên cảm xúc chậm rãi ổn định lại, hết sức phối hợp theo yêu cầu của Đinh Nhị Cẩụ
– Hai người từ từ ăn, tôi đi lên đồn cảnh sát trước, Nhị Cẩu, xem ra hai chúng ta ở lại thôn đó cũng không phải là biện pháp, hay là thay đổi một chút đi, hôm nay ban ngày tôi đi, cậu buổi tối đi, cũng may là còn có hơn mười ngày nữa là bầu cử rồi, chờ bầu chọn xong, sau này xảy ra chuyện gì thì tính saụ
Hoắc Lữ Mậu nói với Đinh Nhị Cẩu đang cúi đầu ăn cháo.
– Trưởng đồn, vậy tôi ban ngày đã có thể ngủ.
– Ừ..đừng để chậm trễ công việc là được
Nói xong Hoắc Lữ Mậu liền đi, Đinh Nhị Cẩu cũng vội vàng ăn cho xong, hắn một khắc cũng không muốn đứng ở trước mặt Điền Ngạc Như, hắn cứ có cảm giác người đàn bà này sẽ gây bất lợi cho hắn, cho nên hắn muốn lẫn trốn xa.
Điền Ngạc Như nhìn ra cửa, nghe tiếng bước chân của Hoắc Lữ Mậu đi xa, cô quay đầu hướng Đinh Nhị Cẩu nói
– Nhị Cẩu , ăn xong rồi, ở lại đây, chị có chuyện này hỏi cậu
– Cái… chuyện gì?
Đinh Nhị Cẩu trong lòng cả kinh, bà ngoại ơi Lại lọt đến trong tay nàng.
Điền Ngạc Như không có trả lời, mà là bưng bát cháo đến góc tường, có cái thang, leo lên nóc nhà, nhìn xa xa, thấy chiếc xe chở Hoắc Lữ Mậu đang gào thét đầy bụi đất hướng về thôn Lô Gia Lĩnh chạy đi, Điền Ngạc Như trong lòng buông lỏng, khóe miệng cong cong …
Có muốn chị không?
Điền Ngạc Như từ trên nóc nhà leo xuống, bình tĩnh ngồi ăn cháo, nhìn Đinh Nhị Cẩu đứng ngồi không yên, trong lòng không khỏi buồn bã, chẳng lẽ mình dùng thủ đoạn như vậy để đối phó với một đứa nhóc, nhưng chỉ có cách này mới có thể chính mình thoát khỏi trước mắt khốn cảnh... Ặc, cô đã không có lựa chọn nào khác.
Sau khi ăn điểm tâm xong, Điền Ngạc Như cũng không để ý tới Đinh Nhị Cẩu, mà là trực tiếp vào trong phòng ngủ, một lát sau, cô ở bên trong kêu lên
Đinh Nhị Cẩu, mau vào đây giúp chị, trong này có con chuột.
Đinh Nhị Cẩu không nghi ngờ gì, một vài bước lùi ngay vào trong phòng ngủ, nhưng đừng nói là con chuột, cả Điền Ngạc Như cũng không thấy, lập tức hắn nghe được tiếng đóng cửa, Đinh Nhị Cẩu quay đầu, một màn hấp dẫn làm cho hắn trợn mắt há hốc mồm.