⬅ Trước Tiếp ➡

– Không sao, à…mà buổi tối hôm qua anh không có tí sức lực nào à? Không có tí sức lực nào sao em rên to gọi nhỏ.
Hoắc Lữ Mậu vui đùa.
Điền Ngạc Như không nói, nghĩ thầm rằng
– Anh có sức sao? Nếu không nhờ tôi bú liếm thoải mái, cái tiểu lạp xưởng hun khói khuấy đảo ở bên trong huyệt có tìm cũng không thấy.
Điền Ngạc Như bây giờ, chỉ nhớ tới Đinh Nhị Cẩu, đứa bé kia nhìn qua không lớn lắm, nhưng ƈôn thịt đồ chơi của hắn dài tới hơn gang tay, động đậy trong huyệt thật là thích thú ………………………………………
– Anh Hổ, chị nhà lúc này ở nhà mẹ đẻ không trở về à, cũng không có người nấu chút nước uống nữa.
Trần Tiêu Tử vác trên lưng đứa bé, trong tay sờ lấy một miếng mạc chược, nhìn xem lại ném lên bàn.
– Trở về cái rắm, tao đã tính đến chuyện bỏ nó rồi, nếu không vì cha nó là bí thư thôn ủy hội, tao sớm đã ly hôn, kết hôn đã nhiều năm rồi, có trái trứng cũng không rụng xuống, không như với người phụ nữ của mày, mới một năm đã rụng xuống một cái trứng, bất quá đáng tiếc, chạy mất tiêụ
– Anh Hổ, nói về chuyện này, tôi cuối cùng nghi ngờ có đầu mối, tôi suy nghĩ rồi, đây nhất định là người trong thôn làm, hơn nữa nói không chừng ngay tại nhà của ai đó ở trong thôn cất giấu con vợ của tôi.
– Mày hoài nghi là nhà họ Lý?
– Ừ, trong khoảng thời gian này nhà họ Lý không mất bò thì là dê chết, tôi khẳng định bọn hắn cũng là đem những chuyện này, đều đổ ở trên đầu của chúng ta, cho nên thừa dịp tôi ở trong nhà anh chơi mạt chược, vụng trộm bắt vợ tôi trộm đi
– Trần Tiêu Tử, tại sao mày ngày đó lại rút lui, hôm ấy có nhiều người đến, chỉ cần mày nói một tiếng, mọi người trực tiếp đến nhà họ Lý đanh ngay
– Tôi cũng không phải là không muốn, mà là vì Hoắc Lữ Mậu chết tiệt, đem tôi đánh một trận, làm tôi sợ không suy nghĩ kịp, tôi lúc ấy đầu óc ngu dốt, choáng nặng rồi, bây giờ ngẩm lại một chút, nào có nhiều chuyện như lão Hoắc nói đâụ
– Đúng đấy, nếu không chúng ta đêm nay đến nhà họ Lý, vào căn phòng ở phía sau nhà hắn, chất củi phóng một cây đuốc đốt đi, cho hắn một lời cảnh cáo.
Lưu Ma Tử ngồi bên cạnh Vương Lão Hổ nói.
– Phóng hỏa, việc này không tốt lắm đâu, nếu như bị bắt, cũng không phải là tội nhỏ, không giống như là đi ăn trộm ít đồ đâụ
– Ông thì lá gan bé xíu, vợ nhà bị mất trộm, còn không dám xả giận
Lưu Ma Tử kích tướng nói.
– Không phải tôi không dám, mà Đinh Nhị Cẩu còn ở trong thôn, lúc này không biết con mèo này đang ở đâu, nếu hắn biết, mấy người chúng ta không phải là ngồi tù sao
Trần Tiêu Tử từ trong tay thảy ra miếng mạt chược nói.
– Mày vừa nói tao đã nghĩ ra rồi, thằng nhóc này cũng không phải là loại tốt, chúng ta chi bằng thiết kế một cái bẫy, làm cho hắn có đến mà không có về, rù hắn đánh cược một lần lớn, đến lúc đó chúng ta làm cho hắn mắc nợ, lúc đó hắn không còn cái mông để ngồi, để xem hắn dám ở trước mặt chúng ta, lên mặt nữa không, nếu hắn lọt vào tay chúng ta điều kiển, thì trong đồn cảnh sát bên trong cũng có người của mình.
Vương Lão Hổ nói.
– Việc này tính như vầy đi, mấy ngày nữa chúng ta mời hắn đến chơi bài, chúng ta ngẫm lại chơi cách như thế nào, đến lúc đó nhất định không thể để cho tên nhóc này nhìn ra đó là một cái bẫy, nói cách khác, đừng để hắn đề phòng chúng ta gài bẫy hắn.
Trần Tiêu Tử vừa nói xong, trên lưng đứa bé khóc.


⬅ Trước Tiếp ➡