⬅ Trước Tiếp ➡

Kèm theo tiếng khóc, ngoài cửa một bóng đen lặng lẽ lui ra ngoài, biến mất trong bóng đêm.
Tên khốn kiếp này
Lý Phượng Ny không nói tiếng nào cặm cụi xắt lấy thức ăn, trên thực tế trong lòng của cô thực mâu thuẫn, cô không biết có nên nói cho hắn biết chuyện mình nghe được hay không, tuy rằng cùng với tên nhóc này tiếp xúc không lâu, nhưng cô có cảm giác được tên nhóc này đối với mình tốt lắm, hơn nữa hắn càng lúc càng dây dưa gần gủi với mình, cô quay đầu nhìn thoáng qua, hiện giờ hắn đang giúp mình nhóm lửa.
Đinh Nhị Cẩu từ phía sau cũng đang nhìn bóng lưng Lý Phượng Ny, tuy rằng quần áo cô đã phai màu trắng bệch, nhưng thực sạch sẽ, phụ nữ như vậy chính xác sẽ làm rất tốt công việc quản gia ở nhà, giống nhau tựa như là mẹ của mình vậy.
– Chị Phượng Ny, chị hôm nay sao mất hứng không thấy vui gì cả, có phải tôi lỡ lời với chị..
Đinh Nhị Cẩu thận trọng hỏi.
– Không có, cậu có làm gì đâu mà mất hứng.
– Chị Phượng Ny chị nếu có chuyện gì khó khăn , chị cứ nói cho tôi biết, tôi bây giờ là cảnh sát, có thể giúp chị, ai tôi cũng không sợ, nếu ai khi dễ chị, tôi sẽ tìm hắn bắt lại.
Đinh Nhị Cẩu chân thật nói với Phượng Ny
– Không có chuyện gì? Nhị Cẩu, cậu vì sao cậu đối với chị tốt như vậy?
Trong phòng bếp rất tối, nhưng nhờ ánh sáng tờ mờ dễ ẩn giấu che giấu ngượng ngùng, có thể hỏi ra những lời này, Lý Phượng Ny cũng phải can đảm lắm…
– Bởi vì, bởi vì…chị giống mẹ của tôi lắm, hiện tại có đôi khi tôi rất nhớ về mẹ mình, nhưng tôi biết, mẹ tôi không bao giờ có khả năng trở lại nữa, nên tôi nhìn chị mà mong….
Đinh Nhị Cẩu lời nói này là thật, tối hôm đó cơm nước xong xuôi, trong lòng hắn cũng rất muốn tìm một phụ nữ dựa vào, nói tới nói lui, hắn mới vừa vặn mãn 18 tuổi, trong mắt nhiều người lớn tuổi, hắn vẫn còn là con nít.
Đinh Nhị Cẩu không dám nói nữa nói, cúi đầu đem lấy củi, nhét vào trong bếp lò. Nhận thấy Đinh Nhị Cẩu cảm xúc biến hóa, Lý Phượng Ny không khỏi quay đầu, ngồi xổm trước mặt của Đinh Nhị Cẩu, vươn cánh tay còn dính rau xanh, sờ soạng trên mặt rướm nước mắt của Đinh Nhị Cẩu, đây cũng không phải là lần đầu tiên lau nước mắt cho hắn, điều này làm cho người phụ nữ như Lý Phượng Ny trong lòng rất là chật vật khó chịụ
– Cậu là con trai, không được khóc, đợi lát nữa sẽ nói cho cậu biết chuyện gì
– Chị…., có phải hay không xảy ra chuyện gì?
Đinh Nhị Cẩu lấy tay lau nước mắt hỏi.
– Chị ngày hôm qua vừa trở về nhà chồng, tình cờ nghe được Vương Lão Hổ với Trần Tiêu Tử ở tại nhà chồng chị tính kế, bảo là muốn làm cái bẫy, dụ cậu chơi bài, để cậu thua nhiều tiền rồi bọn họ sẽ khống chế cậu, họ còn nói muốn qua nhà của chị ở căn phòng sau phóng hỏa, trong lòng chị hoảng sợ, nhưng không dám nói cho cha chị biết, cậu nói xem, chuyện này nên làm sao bây giờ.
Lý Phượng Ny nói xong cũng là hết đường xoay xở, ánh lửa trong lò bếp làm khuôn mặt thanh tú xinh đẹp Lý Phượng Ny đỏ bừng, Đinh Nhị Cẩu nhịn không được lấy tay sờ gương mặt cô, nhưng bàn tay vừa giơ ra đã bị Lý Phượng Ny bắt được.
– Làm gì vậy, định bậy bạ với chị à, mới nhóc như cậu đã có ý nghĩ đen tối, không có lòng tốt, cậu làm chị thất vọng quá
– Không phải như chị nghỉ vậy đâu, chị thật là dễ thương, tôi không nhịn được muốn nhìn xem mặt của chị, thật ra không có ý tứ gì khác, hơn nữa, chị Phượng Ny … tôi …


⬅ Trước Tiếp ➡