Chương 49
Trước kia khi còn học cấp 3, ở trong trường học, Đinh Nhị Cẩu cũng có thầm mến một cô gái cùng lớp, nhưng làm như thế nào để dỗ ngọt cô gái vui vẻ, Đinh Nhị Cẩu hoàn toàn không hiểu lắm, tuy nhiên từ khi hắn nếm trãi được khoái lạc trên người của Điền Ngạc Như, thì hắn bắt đầu khát vọng tìm kiếm cho mình một phụ nữ để yêu đương như vậy, nhưng hiện tại bây giờ, làm cách nào để cho người phụ nữ yêu mến hắn, đó mới là điều trọng yếu nhất.
Được Lý Phượng Ny quan tâm, khiến cho hắn có lòng tin tưởng vào bản thân tăng lên khá nhiều, vốn hắn định báo cáo cho lãnh đạo của mình biết, rồi tổ chức mai phục tại sau nhà Lý Kiến Thiết, chờ người vừa đến chuẩn bị phóng hỏa, một mẻ lưới bắt hết, mặc dù xử không được tội hình, cũng sẽ làm cho bọn họ về sau tại thôn Lô Gia Lĩnh không có đất cắm dùi.
Nhưng phát sinh một sự kiện khiến cho hắn cải biến kế hoạch của mình, hắn muốn dùng một loại phương thức khác giúp Lý Phượng Ny báo thù, đây cũng là một dạng tâm lý thanh niên trẻ muốn thể hiện mình đối với người phụ nữ mà hắn ái mộ.
– Cậu chính là Đinh Trường Sinh, tên thường gọi kêu là Đinh Nhị Cẩu?
Một người đàn ông mang kính râm đen, chận đường Đinh Nhị Cẩu ở ủy ban thôn khi hắn vừa bước ra khỏi cửa…
– Đúng vậy, chú là ai, có chuyện gì không?
– Không có chuyện gì, đây là có một người nhờ tôi giao cho cậu một vật, mời cậu mở ra nhìn xem
Ông Long quan sát Đinh Nhị Cẩu, ông thật sự là không nghĩ ra tại sao cô chủ lại phải đem một trăm vạn đồng đưa cho tên nhóc này.
– Đây là cái gì?
Đinh Nhị Cẩu chưa từng thấy qua chi phiếu, nhưng nhìn đến trên tờ chi phiếu có ghì vài con số, phía trước là một số một, tiếp theo sau là các số không.
– Đây là chi phiếu, một trăm vạn đồng, nó là của cậu đấy, cầm lấy đến ngân hàng là có thể đổi thành tiền mặt.
Đinh Nhị Cẩu ngẩng đầu nhìn người đàn ông này, hắn chợt nhớ tới người phụ nữ bị giam cầm ở thôn Lô Gia Lĩnh, xem ra cô ấy đã về đến nhà, quả nhiên là một người thủ tín.
– Còn có thư tín khác hoặc là lời nhắn gì không chú?
Đây là điều Đinh Nhị Cẩu trong lòng mong mỏi, hắn mặc dù biết chắc là không thể nào, nhưng vẫn không nhịn được muốn hỏi thăm một chút về Dương Phụng Tê.
– Không có gì nữa, chỉ có tấm chi phiếu này.
– Được rồi, tôi đã biết.
Ông Long tò mò nhìn tên nhóc này, trong lòng rất là kỳ quái, trong tay tự nhiên cầm lấy được một trăm vạn đồng từ trên trời rơi xuống, trên nét mặt lại thản nhiên, không có điều gì kích động, thật sự là không hiểu nổi tên nhóc này cùng cô chủ là quan hệ như thế nào, hắn lắc đầu, định rời đi khỏi.
– Chú ơi, chậm đã, tôi còn có chuyện muốn hỏi thăm
Khi Đinh Nhị Cẩu gọi lại, ông Long trong lòng thở dài, ông đời này giết quá nhiều người, nhưng là đây là ý của cô chủ, nếu hắn tò mò hỏi về cô chủ, chính mình chỉ có cách giết hắn đi, nắm đấm của hắn chợt co lại.
– Còn có chuyện gì?
– Chú, thấy chú giống như là người thường ở lăn lộn ở bên ngoài xã hội, chắc chắn chú kiến thức rộng rãi, có hay không một loại kính mắt có thể nhìn thấu bài của đối phương, tôi có xem qua trên tivi, thấy họ có thể nhìn thấu qua lá bài..
Chú Long trong lòng không khỏi nhẹ nhàng thở ra, thì ra tên nhóc này định bài bạc gian lận.
– Cậu muốn vật này để làm gì?
– Không có việc gì, chính là hỏi thăm qua một chút, tôi cảm thấy có thứ này, chơi bài rất tốt.