Chương 50
– Tôi quay trở về, có thể cho gửi ra cho cậu, hơn nữa còn là kính sát tròng, đeo vào người khác sẽ nhìn không thấy
– Vậy thì tốt quá, chuyện này đối với tôi rất quan trọng, cám ơn chú
– Người trẻ tuổi, có tiền cũng không thể là đi đánh bạc, huống chi là bài bạc gian lận, cẩn thận khi bị bọn chúng phát hiện ra, bọn họ móc mắt của cậu đó.
– Không có sao đâu, tôi chỉ dùng một lần rồi thôi, không có việc gì đâụ
Ông Long lắc đầu xoay người rời khỏi đây, chuyến đi này nhiệm vụ hoàn thành coi như thuận lợi thành công……………………………….
Phòng làm việc của bí thư ở ủy ban trấn, Điền Gia Lượng với Khấu Đại Bằng ngồi đối diện nhau, hai người đều không nói gì, ai cũng không muốn mở miệng trước. Nguyên nhân chính là ngày hôm qua ở trên ủy ban huyện, có cuộc họp về kinh tế.
Trấn Lâm Sơn thật đặc biệt, mặc dù kêu trấn Lâm Sơn, nhưng lại kêu là chủ tịch xã mà không gọi chủ tịch thị trấn, nguyên nhân chính là mấy năm trước ở đây muốn bỏ xã sửa lại là trấn, nhưng xét duyệt đến xét duyệt đi, do tổng sản lượng kinh tế không thể đi lên, nên chỉ có thể kêu là xã, nhưng tên trấn Lâm Sơn đã vang ra bên ngoài, dân chúng theo thói quen kêu là trấn Lâm Sơn chứ không chịu đổi lại.
Năm nay cuộc họp toàn huyện về kinh tế vừa mở, trấn Lâm Sơn lại là thứ hạng thứ nhất …đếm ngược, câu chuyện từ xã lên thành thị trấn coi như là vô vọng.
– Ông Bằng , tôi suy tính, chúng ta cũng không thể tiếp tục để trấn Lâm Sơn như vầy, nếu cứ tiếp tục hai người chúng ta thật sự sẽ chết già ở trấn Lâm Sơn không ngóc đầu nổi rồi
– Tôi cũng không có cách nào khác, dù sao tình huống nơi này chính là như vậy, tái phát triển để có thể phát triển làm sao được, nếu không có tài nguyên, muốn kêu gọi đầu tư ai dám vào đầu tư.
– Vậy cũng không thể tiếp tục như thế này, ông là chủ tịch xã, chủ quản chính là kinh tế, xã chúng ta không phát triển đi lên, tôi cũng có trách nhiệm liên quan, nhưng chủ yếu trách nhiệm chính vẫn là ông chịụ
Điền Gia Lượng trong lòng không thoải mái, cho nên nói chuyện có chút gắt gỏng.
– Ý ông là sao ? Bộ tôi chẳng lẽ không muốn xã mình phát triển kinh tế lên, ông Lượng, nếu ông muốn có thể phát triển kinh tế của xã trong hoàn cảnh này, ông cũng là người ở trấn Lâm Sơn, ông nói tôi nghe một chút, ông đã làm được gì, mà nói tôi, ông dựa vào cái gì nói tôi?
Khấu Đại Bằng không chút nào yếu thế.
Hai người ở trong phòng làm việc to tiếng với nhau, trở lại trong văn phòng, Khấu Đại Bằng đùng đùng đi đến ngồi trên sofa, thở hổn hển dáng điệu như là con gà trống mới vừa đá xong.
– Chú, ai chọc giận chú vậy, để đứa cháu này thay chú cho hắn một bài học.
– Biến, cậu tới đây làm gì, kiếm nơi nào mát mẻ thì đến đó chơi đi
Khấu Đại Bằng vừa thấy là Đinh Nhị Cẩu ngó dáo dác vào trong, cả người giận không chỗ phát tiết, nên trút lên người hắn.
– Chú … giận quá tổn thương tim đó, tôi đến là báo cho chú một tin tốt nha, chuyện đó đã giải quyết xong rồi.
– Chuyện gì?
Khấu Đại Bằng bực mình nói.
Đinh Nhị Cẩu quay đầu nhìn trước sau, sau đó đóng cửa lại, đến gần Khấu Đại Bằng nói nhỏ
– Chú, sao chú mau quên quá như vậy, chuyện của chị Ngạc Như.
– Hả…? Giải quyết xong?
– Vâng, xong rồi Bất quá tôi còn có một tin tức tốt nữa, muốn nói cho chú biết, chú mà nghe xong nhất định rất vui mừng.
– Chuyện gì?
– Chuyện về bí thư Điền Gia Lượng đấy, chú có muốn nghe hay không?
Tham vọng bắt đầu lớn dần