⬅ Trước Tiếp ➡

Làm người ai cũng có tham vọng, trước kia Đinh Nhị Cẩu chỉ muốn tìm một chỗ kiếm miếng cơm ăn qua ngày là mừng rồi, từ lúc ông Long đưa tới một trăm vạn đồng, nội tâm của hắn bắt đầu đã thay đổi xảy ra biến hóa nghiêng trời lệch đất, bởi vì hắn trước sau gì cũng quên không được cái ngày rời khỏi thôn Bàng Tử Dục, vào cái buổi sáng sớm đứng trên chân núi la lên câu nói hắn muốn tương lai cuộc sống sau này sẽ đứng lên trên mọi người trong thôn..
Hắn không nghĩ nữa Dương Phụng Tê là ai, hắn ngỡ rằng sẽ quên người phụ nữ này này, tuy rằng hắn luôn luôn ở trong lòng như đem người phụ nữ này làm tình nhân trong mộng, hắn có thể không cần cô còn trinh trắng, hắn cũng không cần cô đã có con, nhưng hiện tại hắn lại phát hiện là mình không quên được cô, hắn không thể không suy nghĩ đến, tuy rằng hắn không có biểu hiện ra ngoài Nhưng khi nghĩ đến ông Long với cặp mắt lạnh lùng, hắn nhịn không được rùng mình ớn lạnh.
Có tiền cũng không nhất định có địa vị, đây là Trung Quốc mấy ngàn năm nay sự thật, từ cổ đại, thương nhân có tiền, nhưng là địa vị lại so ra kém nhất còn thua cả người làm nông, tuy rằng hiện tại Trung Quốc có rất nhiều phú ông, giàu có Tiền của bọn họ rất nhiều, nhưng sẽ không biết một ngày nào đó tiền tài trước mặt đều đã bị lột sạch không còn một đồng, cho nên có tiền nhiều cũng không phải là có sức mạnh. Với số tiền này, hắn sẽ khởi đầu bằng bậc thang bước đầu tiên lên trời cao.
Đinh Nhị Cẩu suy nghĩ như vậy, vì thế hắn bắt đầu nghĩ tới đầu tư, chuyện đầu tư của hắn không phải là buôn bán, mà là đầu tư về nhân tình.
– Cậu nói cái gì, bí thư Điền, người nào là bí thư Điền?
Khấu Đại Bằng ngạc nhiên không có quay đầu lại nhìn hắn.
– Còn có người nào là bí thư Điền khác nữa,
Đinh Nhị Cẩu dùng ngón tay ngón tay chỉ trên lầu có phòng của bí thư Điền.
– Cậu vẫn còn nhỏ, không cần gây chuyện, ông ta cũng không phải là người có thể chọc nổi.
Khấu Đại Bằng gương mặt bực bội, vừa mới bị Điền Gia Lượng lên lớp, vẫn còn đang đang khó chịu trong lòng.
– Chú, cháu nói là thật, hãy nghe đã.
Đinh Nhị Cẩu đem tại câu chuyện tại thôn Lô Gia Lĩnh vào buổi tối nhìn thấy bí thư Điền và người phụ nữ kể cho Khấu Đại Bàng nghe.
– Hả? Cậu nói là sự thật?
Khấu Đại Bằng nheo mắt nhìn Đinh Nhị Cẩu, qua ánh mắt này làm Đinh Nhị Cẩu không tránh khỏi sợ hãi, giờ hắn mới nghỉ tới hôm nay, việc này làm hơi vội rồi, mặc dù mình là hảo tâm, nhưng hắn quên mất, ngày trước chủ tịch xã Khấu Đại Bằng cũng đã từng làm chuyện tương tự như vậy, cũng bị chính mình ..bắt gặp Vì sao mỗi lần lãnh đạo làm chuyện “ ấy “ như vậy, đều bị bị mình bắt gặp, suy ra là lãnh đạo làm gì cũng bị hắn..dò xét
– Chú, cháu đối với chú trung thành và tận tâm đấy, việc này với ai, cháu đều không có nói.
– Cậu có chắc chắn chuyện bí thư Điền là sự thật?
– Đương nhiên là thật sự, cháu thề…
– Được rồi… được rồi, bất quá chú rất ngạc nhiên, vì sao lãnh đạo làm chút gì chuyện xấu, đều bị cậu gặp phải, cậu có phải là cố ý canh rình lãnh đạo?
– Chú nói câu này oan uổng cháu lắn à, cháu chính là vì muốn tốt cho chú, sau này chú có thể lên chức ở trấn Lâm Sơn, cháu theo chú về sau toàn được nhậu nhẹt ăn ngon, cháu sẽ làm con chó cho chú, chú muốn cháu cắn ai, cháu sẽ cắn người đó.
Đinh Nhị Cẩu nịnh nọt nói.
– Nhóc, chuyện vậy mà cũng nghĩ ra được, có tương lai, làm rất tốt, chú sẽ không bạc đãi cháụ


⬅ Trước Tiếp ➡