⬅ Trước Tiếp ➡

Nhưng Lưu Ma Tử ánh mắt đang nhìn chăm chăm vào cái túi to trong tay của Đinh Nhị Cẩu, ở trong đó nhưng có ước chừng mười cộc tiền giấy màu đỏ, đèn điện chiếu rọi xuống, Lưu mặt rỗ nhìn rất rõ ràng, đó là tiền thật, tên nhóc này ít nhất mang đến ít nhất chừng mười vạn đồng, hắn không khỏi có điểm nghi hoặc, tên nhóc Đinh Nhị Cẩu này nghèo rớt mồng tơi, mấy tháng trước còn đi ăn trộm khắp nơi, khi nào thì hắn thì trở thành người có tiền.
Vương Lão Hổ còn muốn nói vài lời lời xã giao một chút với Đinh Nhị Cẩu, nhưng bị Lưu Ma Tử ở bên cạnh dùng khủy tay hẩy nhẹ với hắn một chút, lúc này hắn mới nhìn theo ánh mắt của Lưu Ma Tử thì thấy cái túi tiền ở trên bàn.
– Anh Hổ, chúng ta đánh cuộc như thế nào, là chơi chung tất cả mọi ngưởi, hay là từng người chơi với nhau, tôi không biết chơi các kiểu bài khác, duy nhất tôi biết là chơi xì dách, dĩ nhiên, nếu là không thích kiểu chơi này thì thôi, tôi chủ yếu là nể mặt mũi anh Tiêu Tử nên đến đây, có phải vậy không anh Tiêu
Đinh Nhị Cẩu nhìn thoáng qua Trần Tiêu Tử ngồi bên cạnh nói.
– Anh Hổ kiểu nào cũng chơi được, phải không anh Hổ, như vầy đi, trước hết để cho anh Hổ với cảnh sát Đinh chơi đùa trước, bọn tôi ngồi quan sát một chút.
Trần Tiêu Tử đưa đẩy cuộc chơi bài này cho Vương Lão Hổ, ý hắn đây là một con dê béo, để Vương Lão Hổ cầm đầu xử lý.
– Được rồi, chơi thì chơi, trước nói một chút quy tắc, mỗi một lá bài tính là hai trăm đồng, nếu lựa chọn bỏ lá bài không lật, vậy xin lỗi, phải thua một trăm đồng tiền.
Ỷ vào chính mình chơi nhiều năm chơi bài, Vương Lão Hổ chủ quan, lập tức đem đưa quy tắc bài lợi thế định cao như vậy, điều này khiến cho Lưu Ma Tử và Trần Tiêu Tử hô hấp dồn dập căng thẳng, bọn họ nghĩ rằng, Vương Lão Hổ quá nóng lòng, đúng là Vương Lão Hổ đang phấn khích, còn bọn họ ai cũng không muốn chơi theo kiểu rủi ro nhanh lẹ như thế này.
– Để cho công bằng, tôi có mang tới mấy bộ bài mới, mấy người là chơi bài lâu năm , có thể nhìn xem mấy bộ bài mới này có vấn đề gì hay không? Thật ra mấy bộ bài này tôi mua ở cửa hàng tạp hóa của bà góa Vương, mấy người nếu là không yên tâm, có thể đi đến cửa hàng tạp hóa khác mua thêm mấy bộ bài khác.
– Không thành vấn đề, bọn tôi cũng thường mua bài ở cửa hàng bà góa Vương.
Trần Tiêu Tử sau khi mở ra một bộ bài nhìn nhìn rồi nói.
Còn có vợ của tôi
Đinh Nhị Cẩu ngồi yên, ánh mắt vẫn không lay động nhìn Trần Tiêu Tử xào bài, còn Vương Lão Hổ đang hút điếu thuốc, phun khói mịt mù lượn lờ, hắn nhìn sang ngồi đối diện là Đinh Nhị Cẩu, lúc này trong mắt hắn Đinh Nhị Cẩu chính là con dê béo đang chờ làm thịt.
– Chia bài, mỗi người hai lá trước, luân phiên chia bài.
Trần Tiêu Tử một bên chia bài, vừa nói, nhưng ai nấy đều không có để ý đến hắn.
Đinh Nhị Cẩu làm điệu bộ thực là kích động, cầm lên những lá bài trước mặt mình, đứng lên đến góc phòng nặn bài, một lá mười, một lá K, bài này điểm khá lớn rồi, Đinh Nhị Cẩu trở lại trên bàn, vừa nhìn Vương Lão Hổ đối diện, lúc này phảng phất như con gà trống đang xù lông chuẩn bị đá, sắc mặt ửng hồng, vừa nhìn thấy đúng là một bộ dạng của dân cờ bạc.
– Cả hai mở bài ra.
Trần Tiêu Tử mắt không chớp nói.
– Tôi lần này nhất định thắng
Nói còn chưa dứt lời, Đinh Nhị Cẩu lập tức đem bài của mình lật lên.


⬅ Trước Tiếp ➡