⬅ Trước Tiếp ➡

Vương Lão Hổ nhìn bài, không khỏi lắc đầu, trên mặt lộ ra nét khinh miệt, tên nhóc này thật là một người mới biết chơi bài..
Những ván tiếp theo, đúng là nghiêng về một phía lợi thế cho Vương Lão Hổ giết hại, Đinh Nhị Cẩu một vạn đồng thua sạch, bên cạnh Trần Tiêu Tử với Lưu Ma Tử đứng ngồi không yên vì thấy..dễ ăn quá, bọn họ đề nghị Vương Lão Hổ lui ra, để cho bọn họ chơi với Đinh Nhị Cẩu, đây thật là một đêm tốt lành, đúng là ông Trời muốn cho một người là Đinh Nhị Cẩu diệt vong, ăn bài ngọt ngào làm cho Vương Lão Hổ điên cuồng, một vạn đồng, hắn đã thật lâu không biết một vạn đồng là cái dạng gì nữa rồi, mà giờ có người mang tiền đến tận cửa mặc cho hắn chém giết, vốn là muốn gài bẫy cho Đinh Nhị Cẩu chơi thua ít tiền, rồi để cho Đinh Nhị Cẩu vay tiếp để chơi, buộc Đinh Nhị Cẩu trên lưng phải gồng gánh khoản nợ, không nghĩ tới tên này mang đến một đống tiền thật để chơi.
– Không được, ai cũng không đổi, tiền của tôi mang đến đều thua bởi Lão Hổ rồi, dựa vào cái gì mà Lão Hổ rút ra đổi người khác, tôi phải chơi với ông ta để gỡ tiền lại.
Đinh Nhị Cẩu cảm xúc kích động nói, dáng vẻ thật sự là giống một tên cờ bạc bị thua nổi điên lên rồi
– Thấy không, không phải tôi không muốn nhường lại cho các ông chơi, mà là cảnh sát Đinh muốn gỡ vốn, được rồi, chúng ta chơi tiếp.
– Như thế này đi, số tiền này là cha mẹ tôi để dành cho tôi cưới vợ, tôi lần này lỡ thua rồi, chúng ta giờ chơi một ván, lần này Lão Hổ, nếu ông thắng, hơn tám vạn đồng này sẽ về tay ông, Lão Hổ ông xem lại một chút, ông có tiền hoặc cái gì đáng giá, mang ra chơi cũng được.
Đinh Nhị Cẩu đưa ra một quyết định làm mọi người trong phòng, trợn mắt hốc mồm, một ván định thắng thua.
– Này không tốt lắm đâu, hơn nữa, ở đây tôi cũng không có nhiều tiền như vậy
Vương Lão Hổ do dự nói.
Lúc này Trần Tiêu Tử đã xào bài xong, Đinh Nhị Cẩu nhìn xuyên thấu qua kính mắt, nhìn qua thì biết, ván này chỉ cần chia bài cho mình trước , chắc chắn mình sẽ thắng, do đó hắn mới tính toán được ăn cả, ngã về không, hơn nữa hồi nãy giờ thời gian dài đã đánh được vào lòng tham của Vương Lão Hổ và đám bọn họ, mục đích đã đạt được, giờ ra đòn quyết định chắc chắn là trúng đích.
– Anh Hổ, căn nhà này cũng đáng giá đấy, cũng được ba vạn.
Trần Tiêu Tử ở một bên nói giúp vào, thật ra hắn đang rất buồn bực ván bài tối nay, hắn thiết kế tính toán, cuối cùng tiền ăn được của Đinh Nhị Cẩu toàn vào tay của Vương Lão Hổ, trong lòng hắn cũng rất là khó chịụ
– Ba vạn, căn nhà trống này giá trị ba vạn? Các người lừa ai đó?
Đinh Nhị Cẩu không đồng ý.
– Vậy cậu nói được bao nhiêu?
Vương Lão Hổ bắt đầu máu cờ bạc nổi lên, nhìn Đinh Nhị Cẩụ
– Nhiều nhất cho là hai vạn.
Đinh Nhị Cẩu bắt đầu nảy sinh tính ác độc nói.
– Được rồi, theo ý của cảnh sát Đinh, hai vạn, nhưng vẫn còn thiếu hơn năm vạn
Vương Lão Hổ nhíu mày nói, hắn định ngưng lại, không muốn tiếp tục chơi, bởi vì hắn có cảm giác đêm nay rất thuận lợi, thuận lợi đến mức có điểm bất thường.
– Anh còn chị nhà mà, dù sao đó cũng là người không dùng được nữa
Lưu Ma Tử ở bên cạnh Vương Lão Hổ cười hì hì nói.
– Con mẹ của mày, sao mày không đem vợ của mày ra đánh cuộc
Vương Lão Hổ mắng.
– Ha ha, tôi chỉ đùa một chút, anh Hổ, bộ anh tưởng thật à?
Lưu Ma Tử cười cười nói.


⬅ Trước Tiếp ➡