⬅ Trước Tiếp ➡

– Vương Lão Hổ, ông giờ có chơi tiếp không? Nếu ngưng, chúng ta sau này còn gặp lại.
Đinh Nhị Cẩu không để cho Vương Lão Hổ bất cứ cơ hội nào suy nghĩ lâu, hắn biết đã đánh trúng vào lòng tham của Vương Lão Hổ rồi. Vì thế tay hắn giả vờ đưa về phía trên bàn cầm lấy cái túi tiền, bên trong còn hơn tám vạn tiền mặt.
– Đánh cuộc, hơn nữa còn có vợ của tôi, chơi ván tám vạn, nếu cảnh sát Đinh chịu cái giá này, chúng ta liền chơi, còn không chịu coi như là thôi.
– Vương Lão Hổ, vợ của ông là nạm vàng hả, có thể đáng giá đến năm vạn đồng? Ông lừa ai đó, hiện tại con gái bên ngoài giá trị bao nhiêu tiền, tôi nói cho ông biết, hai vạn một người, vợ của ông lại giá trị đến năm vạn, vậy mà ông cũng mở được miệng nói ra
– Cậu nói cái gì đó, dù sao tôi cũng muốn chơi tiếp, nhưng cậu không chịu thì thôi
Vương Lão Hổ thở hồng hộc nói.
Đinh Nhị Cẩu lập tức ổn định lại, lấy tay gãi đầu, nhổ vài cọng tóc tựa như là hạ quyết tâm.
– Thôi được, chơi thì chơi, lấy giấy bút ra đi
– Làm gì?
Vương Lão Hổ trừng mắt.
– Nói miệng không bằng chứng, viết biên nhận làm chứng
Vì thế, Vương Lão Hổ viết tờ giấy để ở trên bàn, nội dung trong tay có một vạn tiền mặt, căn nhà quy ra hai vạn, vợ là Lý Phượng Ny quy ra năm vạn, nếu như thua, tất cả thuộc về Đinh Nhị Cẩụ Nếu Đinh Nhị Cẩu thua, cái túi trên bàn kia hơn tám vạn tiền mặt tất cả thuộc về Vương Lão Hổ.
– Vậy thì tốt, hiện tại bắt đầu chia bài rồi
Chờ Vương Lão Hổ với Đinh Nhị Cẩu đều viết xong ký tên vào,Trần Tiêu Tử không kịp chờ đợi nói.
– Đợi một chút.
Đinh Nhị Cẩu nhìn Trần Tiêu Tử nói.
– Sao rồi, đổi ý hả, hiện tại còn kịp
Vương Lão Hổ nhếch mép nói.
– Tôi có một cái yêu cầu, hồi tối giờ, đều là chia bài trước cho Lão Hổ, tôi toàn thua, lần này tôi muốn phát bài trước cho tôi, nếu không, tôi không chơi nữa.
Đinh Nhị Cẩu nói thực kiên quyết.
– Cảnh sát Đinh, ý cậu là nói tôi chia gian lận hả?
Trần Tiêu Tử biến sắc nói.
– Anh Tiêu, tôi tin anh, anh không chia bài gian lận, vì nếu bắt được, thì phải chặt ngón tay đấy, tôi chỉ có một yêu cầu như vậy, thay đổi chia bài cho tôi trước. Anh Lão Hổ , được không?
Trần Tiêu Tử nhìn về phía Vương Lão Hổ.
– Được, cứ theo ý hắn, chia bài trước cho hắn đi.
Vương Lão Hổ nói ra một câu, sẽ làm cho hắn hối hận cả đời vì quyết định này.
Vợ ông thuộc về tôi
Đinh Nhị Cẩu nhìn thẳng bài Vương Lão Hổ không chớp mắt, theo tính toán, bài của Đinh Nhị Cẩu tuyệt đối là thắng bài Vương Lão Hổ, nhưng ai cũng có lúc ngủ gật, cho nên hắn không dám đắc ý vênh váo, vì muốn phòng ngừa Vương Lão Hổ già đời cơ bạc có thể chơi bẩn.
– Vương Lão Hổ, anh lật bài trước đi, còn nếu sợ không dám, tôi sẽ lật cho anh xem.
Đinh Nhị Cẩu kích tướng nói, Vương Lão Hổ bài sớm đã xem xong để trên bàn, nhưng vẫn để một ngón tay trên lá bài, vì thế Đinh Nhị Cẩu muốn làm cho Vương Lão Hổ lật bài ra trước.
– Được rồi, tôi để cho cậu xem trước, coi cậu còn nhảy nhót được bao lâu
Vương Lão Hổ có cảm giác thật không ổn, mí mắt không ngừng nháy, điều đó khiến cho hắn mất đi kiên nhẫn, cho nên đưa tay đem bài của mình lật ra.
– Một lá mười, một lá Q, anh Hổ được hai mươi điểm.


⬅ Trước Tiếp ➡