⬅ Trước Tiếp ➡
“Ngươi mới nhập môn à, nói năng không biết lớn nhỏ, đó là Lãm Nguyệt sư tổ của ngươi đấy.”
“Lãm Nguyệt sư tổ? Là vị Lãm Nguyệt được đồn là ‘Yêu Hoa Lãm Nguyệt, có một không hai’ trong khắp Cửu Châu đó sao?”
“Trên đời còn ai dám gọi là Lãm Nguyệt nữa à?”
“Vậy vị bên cạnh sư tổ là ai? Còn đẹp hơn cả sư tổ…” lúc này lại có người thấp giọng hỏi.
Từ xa, Lãm Nguyệt đã nghe thấy tiếng đệ tử trong môn phái rì rầm, nghe vậy không khỏi cảm thấy buồn cười.
Vị đệ tử này đúng là có mắt nhìn.
Nàng liếc Tiêu Cảnh Diệu bên cạnh, chỉ thấy hắn nhíu mày, có vẻ cũng nghe thấy lời bọn họ nói.
“Ngươi không biết rồi, đó là đệ tử thân truyền của Lãm Nguyệt sư tổ, được cưng chiều lắm, chỉ có mình hắn thôi đấy.”
Lãm Nguyệt nghe vậy hài lòng gật gù. Nam chính đáng thương của nàng, chẳng phải là phải cưng chiều cho tốt hay sao.
Còn Tiêu Cảnh Diệu, khi nghe câu này, ánh mắt lóe lên vẻ châm biếm. Cái “cưng chiều” của độc phụ này chẳng phải ai cũng chịu nổi đâụ
“Sư muội.”
Tinh dich và Thanh Hà bước đến, trông thấy Lãm Nguyệt với diện mạo mới mẻ thì không khỏi ngạc nhiên.
“Chưởng môn sư huynh, nhị sư huynh.” Lãm Nguyệt mỉm cười chào hai người.
“Sư muội, muội bế quan một chuyến mà thay đổi không ít.”
Thanh Hà phe phẩy chiếc quạt, vẻ phong nhã của hắn khiến các nữ đệ tử phía dưới không khỏi thầm xuýt xoa.
Lãm Nguyệt khẽ mỉm cười, chỉ cần nàng không quá khác biệt, không ai sẽ nghi ngờ rằng nguyên chủ bị đoạt xác. Sự thay đổi nhẹ nhàng cũng sẽ giúp mọi người dần quen với nàng hiện giờ.
“Từ trước đến nay luôn chuyên tâm tu luyện, hiếm khi ra ngoài. Giờ đã lên Hóa Thần rồi, nghĩ cũng nên thả lỏng đôi chút.”
Tinh dich nghe thế thì liên tục gật đầu “Trước đây vẫn lo muội khắt khe với bản thân, giờ thế này lại khiến mọi người yên tâm hơn nhiềụ”
Lãm Nguyệt nhìn về phía sau hai vị sư huynh, thấy còn ba nam hai nữ, đều là tu sĩ Kim Đan, đoán ngay đây là năm đệ tử sẽ cùng tham gia đại hội.
“Diệu nhi, ra chào hỏi các sư huynh sư tỷ đi.” Lãm Nguyệt nói với Tiêu Cảnh Diệu phía saụ
Vì nguyên chủ luôn cắm rễ tu luyện ở Nguyệt Phong Đảo, nên Tiêu Cảnh Diệu hiếm khi xuống núi, ít giao tiếp với các đệ tử trong môn phái. Theo nàng thì tình trạng này rất không lành mạnh.
Nay đã làm sư tôn của nam chính, nàng nhất định sẽ dạy hắn biết cách kết giao bạn bè, tránh việc chìm đắm mãi trong nỗi đau tuổi thơ.
Tiêu Cảnh Diệu ngoan ngoãn gật đầu, bước đến bên nhóm đệ tử kia, trong lòng thầm căm hận.
Độc phụ này chắc đã sớm coi hắn là kẻ vướng víu, ước gì đừng thấy mặt hắn nữa.
Nhưng hắn quyết không để nàng toại nguyện, sẽ khiến nàng hiểu thế nào là âm hồn không tan.
Hai nữ đệ tử thấy hắn đến gần, không khỏi mặt đỏ tim đập rộn ràng.
Tiêu Cảnh Diệu mải chìm trong suy nghĩ, không nhận ra điều này, nhưng Lãm Nguyệt thì trông thấy rõ mồn một.
Thấy chưa, nam chính đáng thương của nàng được yêu thích cỡ nào.
Lãm Nguyệt nhớ lại trong truyện, dù Tiêu Cảnh Diệu đã đứng trên đỉnh cao của Cửu Châu, hắn vẫn chỉ cô đơn một mình, liền nảy ra ý muốn tìm cho hắn một đạo lữ.
Hắn ở giai đoạn sau luôn âm u độc ác, nhất là sau khi giết chết nàng, lại càng trở nên tàn bạo nhẫn tâm.
Nếu lúc đó có người bên cạnh, sưởi ấm cho hắn, hòa tan giá lạnh, có lẽ hắn sẽ không phải chịu đựng cuộc sống đau khổ đến vậy.
Nghĩ vậy, ánh mắt nàng khi nhìn hai nữ đệ tử cũng sáng lên đôi chút.
Đúng lúc này, Tiêu Cảnh Diệu nhận ra ánh nhìn của Lãm Nguyệt, hắn nhíu mày rồi quay qua, lập tức nhận ra hai vị sư tỷ đang phát tín hiệu hồng phấn.
Hắn lạnh lùng cười thầm “Đáng hận, trước đây ta không nhận ra, hóa ra độc phụ này lại có tính chiếm hữu đến vậy. Hai vị sư tỷ mới nhìn ta một chút mà đã khiến nàng ta không vui. Đã vậy ta càng phải chọc tức nàng ta.”
⬅ Trước Tiếp ➡