Nghĩ thế, Tiêu Cảnh Diệu quay lại vui vẻ chào hỏi mấy người đồng môn, trên gương mặt đẹp đẽ nở nụ cười ôn hòa, khiến người khác cảm thấy thân thiết.
Hai vị sư tỷ lúc này mặt đỏ bừng tới tận tai, ngay cả ba sư huynh kia cũng ngượng ngùng, không dám nhìn thẳng gương mặt của hắn.
Tiêu Cảnh Diệu rất hài lòng với phản ứng của họ, rồi chú ý quan sát phản ứng của Lãm Nguyệt, chỉ thấy nàng đang nhìn hắn, trong mắt ánh lên nụ cười tươi như sao sáng.
Tiêu Cảnh Diệu cau mày, độc phụ này không phải nên khó chịu sao?
Còn Lãm Nguyệt thì trong lòng mừng thầm Nhà ta có nam nhi trưởng thành rồi
Thanh Hà khẽ vung tay áo, biến ra một chiếc thuyền gỗ nhỏ.
Thuyền gỗ gặp gió lập tức lớn dần, tuy đã hoàn toàn tiếp nhận ký ức của nguyên chủ, nhưng khi tận mắt chứng kiến, Lãm Nguyệt vẫn không khỏi cảm thấy mới mẻ.
“Sư đệ, sư muội, chúc chuyến đi thuận buồm xuôi gió, nhớ chăm sóc tốt cho bọn nhỏ.”
Tinh dich với gương mặt nho nhã, nở nụ cười dịu dàng dặn dò.
Lần này Thanh Hà và Lãm Nguyệt đưa đi chính là những đệ tử Kim Đan xuất sắc nhất của môn phái, tương lai của Thiên Hoa Tông.
Tinh dich thân là chưởng môn, nhưng cũng không cầu bọn họ giành lấy vinh quang, mà chỉ mong họ được giao lưu nhiều hơn với các tu sĩ đồng cấp. Điều này sẽ giúp ích rất nhiều cho việc tu luyện của họ.
Lãm Nguyệt nhớ lại nguyên tác, hiểu rằng vị sư huynh này của mình quả thật là một người quân tử cao thượng, hết lòng vì môn phái.
Chỉ tiếc rằng, một đời quang minh lỗi lạc của hắn lại bị hủy trong tay của Lãm Nguyệt.
Nghĩ đến đây, nàng khẽ lắc đầụ Giờ nàng đã chiếm thân xác này, nhất định sẽ không để Thiên Hoa Tông phải chịu nhục.
“Sư huynh cứ yên tâm, tiểu muội nhất định sẽ bảo vệ tốt các đệ tử.”
Mọi người lần lượt bước lên thuyền gỗ, trong ánh mắt lưu luyến của các đệ tử Thiên Hoa Tông, chiếc thuyền chở họ bay khỏi tông môn.
Dãy núi trùng điệp, mây trắng vờn quanh, ánh vàng rực rỡ, cảnh sắc tựa chốn bồng lai.
Đứng trên boong thuyền, Lãm Nguyệt phóng tầm mắt nhìn xa, cảm thấy tâm hồn rộng mở, lòng tràn đầy thư thái.
Mái tóc đen của nàng tung bay, dáng hình mềm mại uyển chuyển trong bộ Thúy Yên, tựa một bức tranh hoàn mỹ, khiến đám đệ tử phía sau không khỏi ngẩn ngơ.
“Sư muội, nếu còn đứng đó thêm nữa, chỉ e mấy đứa nhỏ phía sau không còn giữ nổi mắt nữa rồi.”
Thanh Hà phe phẩy chiếc quạt gấp, gương mặt tuấn mỹ ánh lên nét cười vui vẻ.
Lãm Nguyệt không cần quay lại, chỉ khẽ đưa thần thức quét qua, đã nhìn rõ biểu cảm của đám người phía saụ
Nàng bật cười khẽ, giọng trong trẻo vang lên “Tu tiên giới đầy rẫy cám dỗ, cứ xem đây là mũi tiêm ngừa cho bọn chúng đi.”
“Mũi tiêm ngừa?” Thanh Hà nghiêng đầu, vẻ mặt ngờ vực “Đó là gì?”
“Khụ khụ…”
Lãm Nguyệt ho khẽ, cố gắng che đậy “Đó là một loại pháp khí ta từng đọc trong cổ thư, giúp người ta tránh xa cám dỗ.”
“Ồ? Ta chưa từng nghe qua.”
“Ha ha, sau này gặp rồi sẽ biết thôi.”
Lãm Nguyệt qua loa cho qua chuyện, nhanh chóng chuyển chủ đề.
“Đúng rồi, sư huynh, đại hội lần này tổ chức ở Thượng Vân thành, chúng ta mất bao lâu để tới đó?”
Trên gương mặt tuấn mỹ của Thanh Hà thoáng hiện nét mong chờ “Thượng Vân Châu nằm ở trung tâm Cửu Châu, còn Thiên Hoa Tông chúng ta ở Thái Thương Châu, là cực đông của Cửu Châụ Đi mất khoảng gần một tháng.”
Thượng Vân Châu, vùng đất phồn hoa nhất của Cửu Châu, nơi tọa lạc của đại tông môn mạnh nhất thiên hạ, Thiên La Điện.
Nghe đồn Thiên La Điện có một vị lão tổ Đại Thừa kỳ, được xem là tu sĩ mạnh nhất Cửu Châụ
Tu đạo từ Nguyên Anh đến Hóa Thần, Hóa Thần đến Động Hư, và sau đó mới là Đại Thừa. Thực lực của lão tổ Đại Thừa này kinh khủng đến mức, chỉ cần khẽ vung tay cũng có thể làm trời long đất lở.