Lãm Nguyệt mang theo ý nghĩ “trảm trước tấu sau”, khách sáo chắp tay hành lễ với Mục Lão
“Thì ra là Mục tiền bối của Xích Hồng cung, ngưỡng mộ đã lâụ”
Mục Lão thấy thái độ của nàng nhún nhường, vẻ mặt cũng rất hài lòng. Lão đưa tay vuốt chòm râu cứng, mỉm cười nói “Đã vậy, ngươi cũng biết phải làm gì rồi chứ.”
Tiêu Cảnh Diệu đứng phía sau, thấy Lãm Nguyệt cung kính và nhún nhường trước Mục Lão, khóe miệng hắn nhếch lên, hiện rõ ý cười giễu cợt.
Quả nhiên như hắn nghĩ, tốt nhất là đừng bao giờ ôm bất kỳ kỳ vọng gì. Không có hy vọng thì sẽ không có thất vọng.
Tiêu Cảnh Diệu cúi đầu, trong mắt ngầm dậy sóng, mang theo hàn ý lạnh thấu xương và một tia tuyệt vọng mơ hồ mà ngay chính hắn cũng không nhận ra.
Hắn lại vận khởi quỷ khí trong cơ thể. Lần này, quyết không lùi bước, dù là lưỡng bại câu thương cũng không hối tiếc.
“Ồ? Không biết Mục tiền bối muốn vãn bối phải làm thế nào đây?”
Lãm Nguyệt nghiêng đầu, môi anh đào khẽ nhếch, nở nụ cười tinh nghịch.
Tiêu Cảnh Diệu nghe thấy câu này, ngẩng phắt đầu lên, ánh mắt hoài nghi như không tin vào tai mình.
Đôi mắt vốn u ám của hắn bất giác sáng lên, tia hy vọng tắt ngấm trong lòng lại bất chợt nhen nhóm.
Ý của nàng là gì? Nàng… không định đi sao?
Mục Lão thấy Lãm Nguyệt cố tình giả ngu, vẻ mặt vẫn giữ nguyên nét tươi cười, nhưng trong ánh mắt đã xuất hiện những tia sắc lạnh.
“Xem ra, ngươi là rượu mời không uống, muốn uống rượu phạt rồi.”
Lời vừa dứt, uy áp của hóa thần kỳ đại viên mãn trực tiếp ập thẳng về phía Lãm Nguyệt.
Không còn như khi uy hiếp Tiêu Cảnh Diệu lúc trước, giờ đây uy áp như thực thể cuồn cuộn ép xuống. Mặt đất lập tức nứt toác ra một khe sâu không thấy đáy.
Lãm Nguyệt trong lòng không chút sợ hãi, nàng vận chuyển toàn bộ linh khí trong cơ thể. Ánh sáng tím rực lên trời cao, ngay lập tức bầu trời phía trên tối sầm, mây đen ùn ùn kéo tới, sấm chớp vang rền.
Áp lực đáng sợ đụng phải ánh sáng tím, chỉ nghe một tiếng “ầm”, sấm nổ rung chuyển đất trời. Lãm Nguyệt đứng chắn trước Tiêu Cảnh Diệu, áo gấm như tuyết, tà áo bay phần phật, nhưng thân hình vững vàng như ngọn núi.
Mục Lão thấy vậy, đôi mắt mờ đục thoáng lóe lên tia kinh ngạc, nét mặt khô cằn cũng hiện chút ý bất ngờ.
“Tiểu bối, báo tên đi.”
Lãm Nguyệt khẽ vuốt gọn vài sợi tóc mai, nở nụ cười nhàn nhạt.
Cái tu chân giới tàn khốc này, không có thực lực thì ngay cả xưng tên cũng không xứng.
“Vãn bối Lãm Nguyệt.” Lãm Nguyệt đáp nhẹ nhàng.
“Lãm Nguyệt? Ngươi là Lãm Nguyệt tiên tử ”
Công Tôn Nguyên Lăng đột nhiên hét lên kinh ngạc, bàn tay ngọc ngà vô thức che lấy miệng, đôi mắt đầy vẻ khó tin.
Lãm Nguyệt không hiểu vì sao Công Tôn Nguyên Lăng lại kinh ngạc đến vậy chỉ vì nghe tên nàng.
Nàng hơi gật đầu, giọng chắc nịch “Thật hơn cả thật.”
“Ngươi thật sự là Lãm Nguyệt tiên tử?”
Công Tôn Nguyên Lăng bước lên một bước, từ đầu đến chân cẩn thận đánh giá nàng thêm một lượt.
Lãm Nguyệt tiên tử Đó chính là người nàng ta ngưỡng mộ nhất
Không ngoa khi nói, tu chân giới của Cửu Châu vốn là thế giới của nam tu sĩ.
Dẫu nữ tu không ít, nhưng vì trời sinh thiên tính cảm xúc dễ lay động, hay vướng bận tình ái, hiếm có người nào đạt tới đỉnh cao.
Thế nhưng, Lãm Nguyệt tiên tử lại là ngoại lệ.
Trong số các nam tu, nàng nổi bật hơn rất nhiều người, khiến những kẻ vốn ngạo mạn khi nhắc đến cái tên “Lãm Nguyệt tiên tử” cũng phải thoáng lộ chút khâm phục.
Thời gian trước, Xích Hồng cung nhận được tin báo, Lãm Nguyệt tiên tử đã đột phá Nguyên Anh, trở thành Hóa Thần kỳ trẻ tuổi nhất Cửu Châụ
Lúc đó, sự kính ngưỡng của Công Tôn Nguyên Lăng đối với Lãm Nguyệt đã đạt đến đỉnh điểm.
Lần này tới đại hội Quần Hùng, mục tiêu lớn nhất của nàng ta chính là đi theo bước chân của Lãm Nguyệt tiên tử năm xưa, lọt vào top mười bảng quần hùng