Nhưng ai mà ngờ, trong hoàn cảnh này, nàng ta lại được diện kiến chính người mình ngưỡng mộ nhất.
Lãm Nguyệt không hiểu vì sao Công Tôn Nguyên Lăng cứ phải xác nhận đi xác nhận lại thân phận của nàng.
Trong nguyên tác, Công Tôn Nguyên Lăng xuất hiện khi Lãm Nguyệt đã bị nam chính ném vào tầng thứ mười tám của địa ngục, hoàn toàn biến mất khỏi tu chân giới.
Do đó, Công Tôn Nguyên Lăng chưa từng nhắc đến điều này. Lãm Nguyệt cũng không biết, vị thiếu chủ của Xích Hồng cung trước mặt này lại là một fan cuồng chính hiệu của nàng.
“Tiên tử, ta là Công Tôn Nguyên Lăng, cầu xin người nhận ta làm đồ đệ ”
Công Tôn Nguyên Lăng đột nhiên ba bước thành hai, bước tới trước mặt Lãm Nguyệt, vẻ kiêu ngạo trước đó đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là sự tha thiết cùng kính trọng.
Lãm Nguyệt vốn đang chuẩn bị ra chiêu, giờ lại bị sự nhiệt tình quá mức của Công Tôn Nguyên Lăng làm cho sững sờ.
Tình tiết này chuyển hướng nhanh quá, đây vẫn là thiếu chủ kiêu ngạo của Xích Hồng cung sao?
Ngây ra một lúc, Lãm Nguyệt bất giác quay đầu liếc nhìn Tiêu Cảnh Diệụ
Nguyên tác mô tả rằng Công Tôn Nguyên Lăng vừa gặp đã trúng tiếng sét ái tình với nam chính, nhưng khi đó, Lãm Nguyệt đã không còn nữa.
Hiện giờ, sư tôn chính hiệu của nam chính đang ở ngay đây. Công Tôn Nguyên Lăng vì muốn theo đuổi nam chính nên quyết định hạ mình làm đệ tử của nàng, như vậy có thể ngày ngày ở bên, như cá gần nước
Chắc chắn là như vậy Lãm Nguyệt nghĩ mình đã nhìn thấu mọi chuyện.
Tiêu Cảnh Diệu cảm nhận được ánh mắt mang chút hàm ý mờ ám của Lãm Nguyệt, nhíu mày, trong lòng khó hiểu, cảm giác như ánh mắt đó có gì không đúng lắm.
Thấy Lãm Nguyệt mãi không đáp lại, Công Tôn Nguyên Lăng bắt đầu sốt ruột.
Nàng ta mười ba tuổi trúc cơ, hai mươi tuổi kết đan, đặt trong Cửu Châu cũng được coi là thiên chi kiêu nữ. Chẳng lẽ đến vậy mà cũng không đủ tư cách làm đồ đệ của Lãm Nguyệt tiên tử?
Vậy thì thiếu niên này dựa vào đâu để trở thành đệ tử thân truyền? Chỉ vì hắn đẹp sao?
“Cầu xin Lãm Nguyệt tiên tử thu nhận ta làm đồ đệ ”
Công Tôn Nguyên Lăng cố gắng ngẩng cao cằm, mong rằng Lãm Nguyệt có thể thấy được vẻ ngọt ngào đáng yêu của mình.
Dẫu nàng không sánh được với thiếu niên kia, nhưng cũng dễ thương động lòng người, nàng không tin Lãm Nguyệt tiên tử có thể từ chối
Lãm Nguyệt nhìn rõ sự nôn nóng muốn thể hiện của Công Tôn Nguyên Lăng, bất giác giơ tay ra hiệu ngừng lại, cười khổ “Thiếu cung chủ, ngươi không cần phải hy sinh lớn như vậy chứ?”
Thiếu chủ của tông môn đứng thứ hai thiên hạ, chỉ cần nhấc một ngón tay là khiến Cửu Châu rúng động, giờ lại cam nguyện bái nàng làm sư chỉ để theo đuổi Tiêu Cảnh Diệụ Tấm lòng này thật cảm động trời đất, nhật nguyệt làm chứng.
Hy sinh?
Công Tôn Nguyên Lăng ngơ ngác nhìn Lãm Nguyệt, được bái làm đồ đệ của Lãm Nguyệt là niềm vinh dự lớn nhất đời nàng ta, làm gì có chuyện hy sinh ở đây?
Mục Lão đứng bên cạnh, chỉ biết thở dài đầy bất đắc dĩ.
Lão đã theo sát Công Tôn Nguyên Lăng bao năm, hiểu rõ nàng ta cuồng nhiệt ngưỡng mộ Lãm Nguyệt đến mức nào.
Lời bái sư này tuyệt đối không phải là bốc đồng, mà là kỳ vọng nàng ta đã ấp ủ từ lâụ
Ban nãy, khi nghe thiếu nữ kia vô tình tiết lộ môn phái là Thiên Hoa Tông, Mục Lão không hề nghĩ tới Lãm Nguyệt cũng xuất thân từ đó.
Dù sao Cửu Châu cũng có quá nhiều môn phái, từ Thiên Hoa Tông, Thiến Hoa tông đến Thiên Hán tông, nhiều vô số kể.
Thật không ngờ một môn phái nhỏ bé như vậy lại có tư cách được Thiên La điện sắp xếp ở Địa Hoàng phong, chuyện này xem ra phiền toái rồi.
Tiểu tổ tông nhà lão, trước giờ đều không đạt mục đích thì sẽ không bỏ qua.
Thấy ánh mắt kiên định của nàng ta, Lãm Nguyệt cảm thấy đau đầu không thôi.