⬅ Trước Tiếp ➡
‘Ôi trời ơi Hắn vốn đã đẹp như hoa, giờ lại thêm mấy vết máu như thế này, thực sự là phong thái mê người quá ’
Tiêu Cảnh Diệu nhìn bóng lưng nàng, tâm trí hoàn toàn trống rỗng.
Cảm giác ấm áp nơi khóe môi còn chưa tan, động tác vừa rồi của nàng dịu dàng như thế, đến mức khiến hắn không biết phải phản ứng ra sao.
Ánh mắt đau lòng của nàng, thật quá mức chân thật. Chân thật tới mức làm hắn không tự chủ được mà muốn tin nàng thật sự đau lòng cho hắn.
Tiêu Cảnh Diệu, lúc trước chính tay nàng ta ném ngươi xuống Vô Vọng Thâm Uyên, nỗi đau thấu tim kia ngươi đã quên rồi sao?
Trong lòng không ngừng có âm thanh nhắc nhở Tiêu Cảnh Diệu, làm cho trái tim vốn có chút mềm mại của hắn lại lạnh như băng và cứng rắc hơn.
Đúng vậy, nếu như Lãm Nguyệt phát hiện đối phương là người mà nàng không thể trêu vào, nàng nhất định sẽ bỏ lại chính mình mà rời đi, hắn cần gì phải ở chỗ này si tâm vọng tưởng.
“Ngươi là ai? Không được chạm vào người của ta ”
Giọng nói đầy ngang ngược của thiếu nữ lại vang lên, lần này mang theo sự phẫn nộ chân thật.
Nữ tử từ trên trời đáp xuống, đột ngột ôm lấy thiếu niên, hai người thần thái thân thiết, động tác đầy vẻ gần gũi, chỉ cần nhìn cũng thấy mối quan hệ giữa họ không hề tầm thường.
Không biết vì sao, nhìn thấy cảnh tượng này, nàng ta lại cảm thấy đặc biệt chói mắt.
Lãm Nguyệt lúc này đã kiềm chế được tâm trạng, khi quay đầu lại, nàng nhìn thấy thiếu nữ kia với ấn ký hoa mai đỏ chót trên trán, ánh mắt lập tức trở nên lạnh lẽo.
“Điểm mai trên trán, Xích Hồng tiểu sư muội”. Đây không phải là thiếu cung chủ Công Tôn Nguyên Lăng?”
Lãm Nguyệt nhanh chóng lục lại trong trí nhớ về thông tin liên quan đến Công Tôn Nguyên Lăng.
Trong nguyên tác, tuy rằng cuối cùng nam chính vẫn cô đơn một mình, nhưng số lượng nhân vật nữ xoay quanh hắn lại không ít, và Công Tôn Nguyên Lăng là một trong những nhân vật nữ nổi bật nhất.
Là thiếu cung chủ của Xích Hồng Cung, tông môn lớn thứ hai thiên hạ, Công Tôn Nguyên Lăng vừa giàu có vừa cá tính, thái độ lúc nào cũng ngông nghênh. Ngay từ lần đầu xuất hiện, nàng ta đã khiến độc giả trố mắt khi muốn thu nhận nam chính làm trà nô, từ đó mở màn cho câu chuyện "người trốn, ta đuổi" trên hành trình truy phu đầy hài hước.
Hồi đọc truyện, Lãm Nguyệt cũng từng hùa theo thuyền CP Diệu Lăng của họ. Nhưng sau đó, khi có một nữ phụ khác xuất hiện, nàng lại nhanh chóng “chuyển thuyền” mà không chút áy náy.
Bây giờ, chính cặp đôi từng khiến nàng phát cuồng lại đang đứng ngay trước mặt, Lãm Nguyệt vừa thấy thú vị vừa cảm thấy khó hiểụ
Tình tiết cốt truyện này xem ra càng ngày càng vỡ vụn một cách khó hiểụ Theo nguyên tác, nam chính vốn phải đạt kết đan rồi mới gặp Công Tôn Nguyên Lăng, vậy mà sao lần này lại đến sớm thế này chứ?
“Đồ đệ của ta, từ khi nào lại thành người của ngươi?”
Lãm Nguyệt ánh mắt băng lạnh, không thèm để tâm đến “CP Diệu Lăng” nữa. Hiện tại nam chính là người nàng bảo vệ, không được ai làm hại hắn.
“Đồ đệ của ngươi? Hóa ra ngươi là sư tôn của hắn?”
Công Tôn Nguyên Lăng nghe vậy, sắc mặt dịu lại đôi chút. Vừa rồi nàng ta còn tưởng hai người là đạo lữ.

⬅ Trước Tiếp ➡