“Ngươi đến vừa đúng lúc. Đệ tử này, ta muốn rồi.” Công Tôn Nguyên Lăng nói tự nhiên như lẽ đương nhiên, cứ như thể thứ nàng ta đòi không phải một con người mà chỉ là một món đồ vô tri vô giác.
Lãm Nguyệt cười lạnh lùng, lúc đọc truyện nàng từng cảm thấy Công Tôn Nguyên Lăng là một cô gái ngây thơ hồn nhiên, rất đáng yêụ Nhưng giờ đặt mình vào hoàn cảnh thực tế, sao lại thấy nàng ta thật đáng ghét.
“Xin lỗi, nhưng đệ tử của ta, ngươi không xứng.”
Lãm Nguyệt không chút do dự, thẳng thừng từ chối.
“Ngươi ”
Công Tôn Nguyên Lăng không ngờ lại bị cự tuyệt, gương mặt xinh đẹp tức đến đỏ bừng. Cửu Châu rộng lớn, có ai dám nói không với nàng ta?
“Mục gia gia ”
Công Tôn Nguyên Lăng gọi một tiếng, lão già lập tức bước lên.
Nhìn dáng vẻ lảo đảo, như sắp ngã đến nơi của lão, Lãm Nguyệt không những không thở phào mà ngược lại, càng thêm cảnh giác.
Nàng nhận ra lão già này, Mục Thần, được người đời xưng là Mục Lão. Lão là một tu sĩ Hóa Thần kỳ đại viên mãn, tuy rằng tuổi thọ không còn bao nhiêu, nhưng tu vi thì không phải chuyện đùa.
Lão được cung chủ Xích Hồng cung chỉ định, luôn kề cận bảo vệ Công Tôn Nguyên Lăng như cháu gái ruột, có cầu tất ứng, dung túng mọi yêu cầu của nàng ta.
Công Tôn Nguyên Lăng trở nên kiêu căng bướng bỉnh cũng là do lão một tay nuôi dưỡng.
“Tiểu cô nương, lão hủ thấy ngươi tuổi còn trẻ đã đạt hóa thần kỳ, quả thực không dễ dàng. Lão tiền bối khuyên ngươi một câu, đừng nên đối đầu với Xích Hồng cung.”
Giọng lão khàn đặc như đá sỏi cọ vào nhau, lời nói nghe có vẻ hiền từ, nhưng từng câu lại ngập tràn ý răn đe.
Lãm Nguyệt khẽ nhướng mày, thầm mắng trong lòng ‘Quả nhiên lão già này là kẻ cáo già.’
Trước tiên lão nhấn mạnh tu vi của nàng, sau đó khéo léo phô trương thân phận của mình.
Chẳng phải đây là cách nói trắng ra rằng, nàng thua cả về thực lực lẫn thế lực, chi bằng tự biết điều mà nhượng bộ sao?
Nhưng, Lãm Nguyệt từ trước đến nay chỉ sùng bái một chữ ‘Liềụ’ Xích Hồng cung thì đã sao? Nàng không sợ
Tuy đánh không lại Mục Lão, nhưng làm lớn chuyện thì nàng rất thành thạo, kéo thêm Thiên La điện vào cuộc, mọi người cùng chơi mới vui vẻ.
Lãm Nguyệt mang theo ý nghĩ “trảm trước tấu sau”, khách sáo chắp tay hành lễ với Mục Lão
“Thì ra là Mục tiền bối của Xích Hồng cung, ngưỡng mộ đã lâụ”
Mục Lão thấy thái độ của nàng nhún nhường, vẻ mặt cũng rất hài lòng. Lão đưa tay vuốt chòm râu cứng, mỉm cười nói “Đã vậy, ngươi cũng biết phải làm gì rồi chứ.”
Tiêu Cảnh Diệu đứng phía sau, thấy Lãm Nguyệt cung kính và nhún nhường trước Mục Lão, khóe miệng hắn nhếch lên, hiện rõ ý cười giễu cợt.
Quả nhiên như hắn nghĩ, tốt nhất là đừng bao giờ ôm bất kỳ kỳ vọng gì. Không có hy vọng thì sẽ không có thất vọng.
Tiêu Cảnh Diệu cúi đầu, trong mắt ngầm dậy sóng, mang theo hàn ý lạnh thấu xương và một tia tuyệt vọng mơ hồ mà ngay chính hắn cũng không nhận ra.
Hắn lại vận khởi quỷ khí trong cơ thể. Lần này, quyết không lùi bước, dù là lưỡng bại câu thương cũng không hối tiếc.
“Ồ? Không biết Mục tiền bối muốn vãn bối phải làm thế nào đây?”
Lãm Nguyệt nghiêng đầu, môi anh đào khẽ nhếch, nở nụ cười tinh nghịch.
Tiêu Cảnh Diệu nghe thấy câu này, ngẩng phắt đầu lên, ánh mắt hoài nghi như không tin vào tai mình.