Tiếp ➡
Vật Phẩm Giá Nghìn Đô
Bóng tối bao trùm tầm nhìn của cô gái, hai tay bị trói ngược
về phía sau, cơ thể truyền tới trận đau nhức tê dại. Trong dòng
ký ức mơ hồ hõn loạn, có duy nhất một điêu khiến cô phải cắn
môi đến bật máu để ép mình không được phép quên đi. Cô là
Trần Ngọc Mai, người Địa Thành, cô bị bắt cóc và đem tới nơi
này, Đế Đô.
Qua một khoảng thời gian, không gian tĩnh lặng xung
quanh Ngọc Mai bỗng rộ lên tiếng cười, tiếng trâm trô đầy thích
thú. Dải lụa che mắt được tháo ra, cô bàng hoàng phát hiện
mình đang ngồi trong chiếc lồng cỡ lớn. Ánh sáng flash chiếu
liên tục, dưới khán đài rất đông người, có huýt sáo, tiếng tranh
giành, tiếng tán thưởng, mọi âm thanh trộn vào nhau, trở thành
chuỗi giai điệu hỗn tạp nhức tai, khiến lòng cô chỉ toàn là kinh
hãi. Trái tim đập bang bang trong lồng ngực, Ngọc Mai chưa
bao giờ có cảm giác cùng quấn như lúc này.
Liếc thấy bên trái người đàn ông đứng vào bục phát biểu,
cầm chiếc búa gỗ nhỏ gõ liên ba cái. Hắn ta sử dụng tiếng Đế
Đô, mặc dù không hiểu nhưng Ngọc Mai cũng có thể đoán ra
tình cảnh hiện tại của bản thân.
“Và cuối cùng, xin giới thiệu vật phẩm đặc biệt hôm nay. Giá
khởi điểm 30 nghìn đô.”
Bên dưới bắt đầu xôn xao, nhiều người không che giấu
thích thú một huýt tiếng sáo ngân dài.
“Người Địa Thành à?”
“Phải rồi, liếc mắt là biết”
“Đẹp thật, đúng như tin đồn về vùng đất phù dung.”
Tiếp ➡