“Lần đầu lão tử được thấy gái Địa Thành hàng thật giá thật
đấy”
Ngọc Mai giống như con thú bị rơi vào bấy, sợ hãi thu mình
trước ánh sáng chiếu thẳng, không dám ngẩng mặt, cũng
không dám hé mắt, im lặng như muốn hoàn toàn che giấu sự
tồn tại của mình. Bộ dáng chẳng khác nào chim nhỏ gãy cánh,
yếu ớt thảm hại trong một chiếc lông to lớn, khiến đám đồng có
sở thích biến thái càng thêm điên cuồng, đấu giá sôi nổi.
Sau khi những vị khách bên dưới thi nhau trả giá, chèn ép
đối phương, phạm vi cũng dần được thu hẹp. Giọng nói cao vút
mà đầy hứng khởi của người đàn ông dẫn dắt buổi đấu giá
vang lên.
“Vậy ở hiện tại, chúng tôi còn hai vị là Trương chủ tịch và
Lưu chủ tịch nằm trong phạm vi đấu giá. Số tiền Lưu chủ tịch
đưa ra là 75 nghìn đô, xin mời."
Ánh đèn di chuyển, chiếu thẳng lên người đàn ông bụng
phệ, đôi mắt nheo nheo đầy dã tâm được gọi là Trương chủ
tịch. Quản lí của ông ta điềm nhiên giơ tấm thẻ đấu giá, cất lời
điêm đạm.
“85.000”
790.000”
“100.000”
“120.000”
Cảu ra giá của Lưu Tổng làm mọi người có chút sững sờ.