Ngọc Mai lúng túng cúi đầu hôn lên trán, lên mắt, sống mũi
rồi chuyển dần xuống cổ người đàn ông. Hơn cả trăm ngàn
đòn roi, hơn cả việc bị đổ thức ăn thừa vào miệng. Đối với cô
hiện tại đây chính là hình thái ngược đãi đáng sợ nhất, và kinh
tởm nhất.
Dạ dày cuộn lên cảm giác khó chịu, sự tủi nhục xộc tới đỉnh
đầu, cô muốn chạy trốn, muốn bật khóc.
Đột ngột, eo Ngọc Mai bị một bàn tay mạnh mẽ giữ chặt,
khi cô ngẩng đầu thì bắt gặp đôi mắt mơ màng của người đàn
ông vừa mới tỉnh giấc.
“Hạ Vy... Hạ Vy, em về với anh rồi ư?”
Giọng nói khàn khàn, giống như truyền tới từ trong giấc
mộng dang dở. Ngọc Mai không hiểu lời hắn nói, đối diện với
đôi mắt của người đàn ông, bả vai cô run lên lập cập, liên tục
lắc đầu.
“Là em mà. Là em, Hạ Vy”
Người đàn ông đột ngột lật người, đè Ngọc Mai xuống, vùi
đầu vào hõm cổ. Mùi máu tanh trên vai cô như đánh thức khứu
giác của gã, vươn chiếc lưỡi ấm liếm lên chỗ bị thương.
“Ngon quá. Hạ Vy, máu của em”
Tiếng cười của gã làm Ngọc Mai rùng mình sợ hãi, một cảm
giác quỷ dị mơ hồ bao trùm quanh đây.