⬅ Trước Tiếp ➡
Mấy ngón tay vụng về chạm đến cúc áo của người đàn ông,
sực nhớ trong phòng vẫn còn một người khác, Ngọc Mai quay
đầu, dè dặt hỏi ý hẳn.
“Xin lôi, anh...anh có thể ra ngoài trước được không?”
“Bớt nhiều lời”
Yêu cầu không được chấp nhận, Ngọc Mai cảm thấy có
chút giêu cợt, hóa ra đây là sở thích của những người giàu nhỉ,
biến thái đến hèn hạ.
Động tác máy móc trèo lên giường, Ngọc Mai nửa ngồi nửa
quỳ bên cạnh người đàn ông, kéo khóa áo phía sau lưng, cơ thể
gầy nhỏ hoàn toàn được phô ra dưới ánh đèn, những vết
thương đỏ hồng, tím tái nổi bật trên làn da trắng. Hai tay Ngọc
Mai run rẩy áp xuống gương mặt của người đàn ông xa lạ.
Lần đầu của cô...
Ngọc Mai thậm chí còn chưa đủ mười tám tuổi. Bị bắt cóc,
bị hành hạ, bị đem ra đấu giá, bị mua như một món đồ, bị người
ta ép quan hệ xác thịt...
Nước mắt của Ngọc Mai rơi xuống gương mặt người đàn
ông, hàng lông mi đen dày của người đàn ông hơi rung nhẹ,
nhưng vẫn chưa hề tỉnh lại.
Người phía sau tấm bình phong cũng không vội, hẳn đơn
thuần giống như khán giả đang chăm chú theo dõi một bộ
phim, thuận tiện pha thêm một tách cà phê, hương thơm ngào
ngạt lan tỏa khắp gian phòng.
⬅ Trước Tiếp ➡