⬅ Trước Tiếp ➡
cứu của cô lúc này chứ, có ai mà cảm thấy đau thương của cô
lúc này.
Hơi thở hắn tanh nồng dư vị của máu, bàn tay mân mê đôi
môi đã bị cắn đến rách nát của Ngọc Mai, có chút si mê không
rõ ẩn sâu ánh nhìn. Hắn không chút thương tình mà chà đạp cô.
Trên ngực cô, trên đùi, trên bụng... mỗi nơi đi qua đều để lại
dấu hôn thâm đỏ, tím bầm, vết căn rướm máu. Nhưng có điều,
hẳn chưa từng hôn vào môi cô.
Cơ thể cô run rẩy theo hẳn, đôi mắt đẫm lệ như phủ một
tầng sương mù buổi sớm, rơi vào tâm nhìn của người đàn ông
lại biến thành câu dẫn nhục dục. Cúi đầu, hẳn lại căn lên cánh
tay cô, căn rất mạnh để máu chảy ra, để có thể mút mát vị máu
quen thuộc ấy.
Người đàn ông cười thích thú, giống như bị tâm thần phân
liệt, lúc thoải mái, lúc giận dữ, khi dụ hoặc say mê, khi thô bạo
hung dữ. Dù cho có nhận ra cơ thể Ngọc Mai cứng ngắc im
lặng, hãn cũng không giảm đi nửa phần thèm khát.
Hắn càng muốn nhiều sẽ càng trở nên hung hăng cuồng
loạn. Đầu Ngọc Mai ong ong, hai mắt trống rỗng vô hồn, chẳng
có gì ngoài từng trận đau như xé rách tâm can.
Ngọc Mai biết nửa đời sau dù có thoát ra được khỏi đây, trở
về Địa Thành, thì một đêm này sẽ vĩnh viễn trở thành cơn ác
mộng đen đặc phủ kín lấy cô, tựa như ngã vào vực sâu thăm
⬅ Trước Tiếp ➡