thảm, không có được lối ra, không tìm được tia sáng, bẻ gãy
mong ước vui vẻ của cô, giam cầm cảm xúc an yên của cô.
Lần cuối cùng người đàn ông tìm được sự thỏa mãn trên
người cô, đôi môi khẽ cong một đường, ánh mắt hắn nhìn cô rét
lạnh, âm u dọa người, hoàn toàn không phải sự mờ đục mất
hôn như ban nãy nữa.
Cả hai cùng im lặng, chỉ một khoảnh khắc sững sờ vụt qua
ngăn ngủi, sau đó người đàn ông không chân chừ lập tức đứng
dậy rời giường. Hảẳn không quay đầu nhìn cô nữa, đi vào nhà
tắm, tiếng nước chảy mạnh truyền đến tai cô.
Cửa phòng được mở ra, vân là cô hầu gái trước đó phụ
trách tắm rửa cho cô. Ngọc Mai nằm co người, vai gầy run rẩy,
đôi mắt cực kì trống rỗng.
Cô gái mở còng tay giúp cô, đặt lên giường một bộ quần áo
sạch, kiểu dáng kín đáo.
“Cô phải rời khỏi đây trước khi ngài ấy bước ra. Cô tự do rồi"
Tự do? Ngọc Mai chỉ biết cúi đầu cười, không biết đang
khinh thường những con người ở đây hay khinh thường chính
số phận bạc bão của mình.
Trong nhà tắm, hơi nước bốc lên làm mờ không gian,
Dương Đình Vĩ vung một đấm vào mặt qương lớn trước mặt, âm
thanh vỡ vụn, máu chảy ra từ tay hắn ngày một nhiều. Đôi mắt
Dương Đình Vĩ võ cảm, nhưng cơn đau truyền tới từ lồng ngực