gương mặt mình khỏi lọt vào tầm mắt đối phương.
“Đừng sợ, tôi có thể giúp gì cho cô?”
Cậu thanh niên là người ngoại quốc, trước sự xa lánh của
cô vân kiên nhãn hỏi thêm một lần. Ngọc Mai muốn đứng dậy
bỏ đi thì cánh tay bị cậu thanh niên bắt lấy.
Cô không nói không rằng, chỉ cố gắng rút tay mình ra khỏi
tay đối phương, không muốn tiếp tục dây dưa. Xong cậu trai trẻ
vẫn không có ý định buông tha.
“Cô muốn đi đầu, trời cũng muộn rồi. Tôi đưa cô đi”
Ngọc Mai không hiểu cậu ta nói gì, nhưng trong lòng vô
thức rung lên hôi chuông, cô biết người này không có ý tốt.
Cả quá trình Ngọc Mai không quay mặt nhìn đối phương lấy
một lần, cậu ta cũng không cố gắng nhìn mặt cô. Nhưng động
tác giữ cánh tay kia trở nên hung hăng hơn, lời nói đầy sự cợt
nhả.
“Gô em phải đi với tôi đêm nay”
Ngọc Mai thâm chửi một câu trong bụng, trong đầu chỉ
toàn suy nghĩ làm thế nào mới thoát được khỏi tình huống này.
Cơ thể cô bây giờ rất đau, bụng cuộn lên cảm giác khó chịu và
tứ chỉ đều không còn chút sức lực nào nữa. Nhưng nếu không
liều mạng bây giờ thì chẳng biết cô sẽ còn bị giày vò như thế
nào.