Nghĩ tới đây, Ngọc Mai dùng hết sức nâng chân đạp vào
thân dưới của đối phương, sau đó lập tức xoay người tháo chạy.
Phía sau truyền tới tiếng gâm đau đớn, cô chỉ vừa chạy được
gần chục bước chân đã bị bắt lấy.
Bà mẹ nó, trong xe còn một thằng nữa.
Hản bắt được tay Ngọc Mai, thô bạo thụi một đấm vào
bụng cô, sự đau đớn truyền từ bụng xộc lên tận đỉnh đầu, khiến
cô choáng váng. Cuối cùng, tâm mắt cũng mờ dần đi, xa xa mơ
hồ vọng tới một chuỗi âm thanh đầy sự tức tối.
Cô ngất lim, chiếc xe cứ như vậy lao trong đêm tối.
Harold
“Đại ca, con nhỏ thế nào?”
“Mày lại còn hỏi à? Nhìn bộ dạng cứ như vừa bị mười thằng
chơi. Chúng ta tới chậm một bước rồi.”
Lúc Ngọc Mai nheo mắt tỉnh lại, thứ đầu tiên nghe được là
những âm điệu khàn đục khó nghe kia. Sau đó, cô phát hiện tay
chân mình đều bị trói chặt, miệng cũng bị dán băng dính, không
thế phát ra bất cứ âm thanh nào.
“Cô em tỉnh rồi sao?”
Là cậu trai trẻ lúc nãy, hiện tại Ngọc Mai mới trực diện quan
sát cậu ta. Mái tóc vàng hơi rối loạn, đôi mắt xanh biếc nhìn cô
chăm chăm. Cậu ta ngồi xổm xuống cạnh Ngọc Mai, ngón tay