⬅ Trước Tiếp ➡
Đi hay ở?”
Ngọc Mai nhờ một cầu này mà đoán biết được danh tính
của đối phương. Hắn là Harold. Đẩy cô vào cơn ác mộng tàn
khốc nhất là hản, cứu cô khỏi cái chết cận kề cũng là hắn. Chọn
ở bên hẳn, thứ đối diện chưa chăc sẽ là bình minh rực rỡ. Thế
nhưng Địa Thành quá xa, cô không phải là người của nơi này,
không tiên cũng không thân phận, nếu cứ tiếp tục lưu lạc bên
ngoài, chỉ sợ chưa về được tới nhà đã mất mạng, còn nói
chuyện tương lai cái qì.
“Tôi muốn ở lại”
Nhận được câu trả lời của Ngọc Mai, hãn nâng chân bước
ra màn mưa, đi tới chỗ xe ô tô màu xám bạc. Ngọc Mai kìm nén
cơn đau, cố gắng đuổi theo bước chân hẳn, nước mưa tạt lên
người cô lạnh ngải.
Cô cùng hẳn ngồi ở hàng ghế sau, tài xế là một cô gái trẻ,
mặc âu phục kín đáo lịch sự, một chữ bẻ đôi cũng không nói,
im lặng vặn khóa, nhấn chân ga cho xe chạy.
Harold vừa lên xe đã yên tĩnh nhäm mắt, Ngọc Mai cố gắng
nép sát vào thành xe, cách hẳn một khoảng lớn. Căn nhà hoang
dần bị bỏ lại phía sau, trước mặt chỉ còn làn mưa trắng xóa,
mưa tạt lên cửa kính từng giọt lớn, vỡ tan hoang. Cô muốn suy
nghĩ về điều gì đó, nhưng đột nhiên phát hiện bản thân không
có gì để nghĩ về.
Chính xác là một suy nghĩ cũng không có, chỉ thấy mệt
nhoài. Ngọc Mai nhận ra chính mình đã thôi không còn cảm
⬅ Trước Tiếp ➡