thấy quá hoảng loạn nữa. Được một lúc, cô quay sang nhìn
người đàn ông bên cạnh, nhỏ giọng nói một câu:
“Tại sao lại cứu tôi?”
Nếu không phải đi theo cô, thì sao có thể biết chính xác vị
trí để tới cứu cô. Sự im lặng kéo dài, cô đoán hắn ngủ thật rồi.
Nhưng được một lúc sau thì nghe hẳn đáp lại, hai chữ ngắn
gọn đến đáng thương, hoàn toàn không để người nghe nắm bắt
được bất kì tia cảm xúc nào.
“Tùy tiện.”
À, tùy tiện, vậy mà cũng nhặt được cái mạng của cô về.
Ngọc Mai không nói nữa, gục đầu suy nghĩ mê man một lúc thì
chìm vào giấc ngủ sâu.
Lúc này, người ngồi ở phía trước mới lên tiếng, giọng nữ rất
dễ nghe, nói bằng tiếng lưu loát.
“Đại thiếu gia thực sự muốn ngài thu nhận cô ta à? Đích
thân ngài?”
“Ừ”
“Nhưng vì sao lại là cô ta?”
Người đàn ông không đáp lại nữa, mưa bên ngoài ngày
càng dữ dội, gió giật liên hồi, hình như trong vài ngày tới sẽ có
bão lớn. Cô gái không hỏi ý kiến hẳn, theo sở thích của bản
thân đặt một chiếc đĩa nhạc vào đầu băng, giai điệu phát ra là
bản Rondo Alla Turca của Mozart.