Không gian lặng đi một lúc mới nghe thấy tiếng búa lạch cạch.
“120.000 lân thứ nhất”
“120.000 lần thứ hai”
Tiếng búa vang lên lần thứ hai như kéo theo nhịp tim đánh
liên hồi trong lông ngực cô. Ngọc Mai hơi nhíu mày, cuối cùng
ngẩng đầu lên đối diện với ánh sáng có phần chói mắt, đưa mắt
tìm kiếm trong biển tối mông lung bên dưới. Như níu giữ sợi dây
cầu cứu cuối cùng. Trong cơn tuyệt vọng, sống lưng bất chợt
truyên đến một cảm giác ớn lạnh. Chính là ánh mắt này, người
ấy đã dõi theo cô từ đầu. Nhưng thời khắc vừa rồi, cái nhìn trở
nên bén nhọn và lạnh lùng hơn bao giờ hết. Hắn ở rất gân cô,
nhưng cô lại không thế nào nhận ra hẳn là ai trong vô số người,
vô số những âm thanh hỗn loạn bên dưới.
Ánh mắt chăm chú chiếu thẳng, khiến cô muốn trốn tránh,
nhưng cũng khiến cô muốn đổi diện, cầu xin hẳn mang cô đi
khỏi nơi bẩn thỉu này. Tựa như ánh mắt của loài lang sói đang
ẩn nấp trong bóng đêm rình rập con mồi. Một khắc ngắn ngủi
sau đó, quả đúng như cô đoán...
“400 nghìn đô. “
Một câu của hắn, quyên lực khôn cùng. Trường đấu giá ôn
ào bõng dưng im bặt, Ngọc Mai nhíu đôi lông mày, lồng ngực
như bị loại áp lực vô hình nào đó chèn ép, khó nhọc hô hấp.
Chính là người ấy.
“400.000 lân thứ nhất!”
Giọng nói dõng dạc phá vỡ không gian im lặng, tiếng búa
gõ lạch cạch vang lên. Đám đông bên dưới chẳng nói chẳng
rằng, có kẻ không nhịn được lén lút liếc mắt sang người vừa
mới đưa ra cái giá cao ngất. Tấm thẻ đấu giá trên tay người kia