⬅ Trước Tiếp ➡

"Không được vào... Đình Quân anh không được vào..." Cô căng thẳng, lắc đầu dữ dội, anh và cô đúng là đã kết hôn được ba năm. Nhưng rõ ràng anh chán ghét chạm vào cô, vì sao lúc này lại muốn chạm vào, cô không có chuẩn bị nào cả, cô hoàn toàn chưa chuẩn bị cho việc này.
To lớn như vậy làm sao có thể nhét vào nơi kia, nơi kia đừng nói đến to như vậy, hai ngón tay vừa rồi cũng đủ khiến cô đau điến, nếu nó đi vào...
Không, sẽ chết, sẽ chết Lăng Nhữ Y cắn chặt răng, cả cơ thể căn cứng lắc lắc đầu, nước mắt vấy ra trên gương mặt "Không vào được... Không thể..."
Mạc Đình Quân phì cười, dí y đầu vào trước miệng hoa khô, không biết nữ nhân này trước đây có được đào tạo qua lớp diễn xuất nào không, dáng vẻ lúc này quả thật khiến anh có một chút tin tưởng thanh bạch của cô. Nhưng kẻ tham lam ích kỷ như cô, làm sao có thể thanh bạch đến hôm nay.
Mạc Đình Quân khinh thường, dồn lực xuống thắc lưng, gậy to hướng thẳng vào miệng hoa một thúc đâm vào. Y đầu nhét vào bị tầng mỏng manh ngăn chặn, Lăng Nhữ Y mếu máo, hai tay bấu chặt thành quả đấm nấc ra tiếng khóc.
"Ực... Huhụ.. Không được... Không được..."
Mạc Đình Quân nhíu mi tâm, chật hẹp đến kinh hồn, anh trừng mắt hít thở một hơi, đút vào chắc chắn rất sung sướng, bất ngờ thứ ba giành cho Mạc Đình Quân hôm nay. Anh nắm lấy hông, mặc kệ Lăng Nhữ Y đau đến nức nở, cố gắng đè nặng hạ thân nhất quyết đâm vào.
"Aaa... Đừng mà... Hức... Anh... Anh đừng vào nữa..." Lăng Nhữ Y đạp loạn trên giường, hai nắm đấm không có lực vung lung tung vào không khí.
U hoa ép chặt lại càng thít chặt hơn, Mạc Đình Quân nuốt mấy ngụm nước bọt, rít mấy hơi thở nặng giữ chặt hông Lăng Nhữ Y, cố gắng đẩy gậy to của chính mình đi vào. Dồn lực thúc thêm một thúc, y đầu thâm nhập xé toạc da thịt, vị khách lạ thâm nhập vào u hoa. Máu đỏ ứa ra nhuộm lên gậy to của Mạc Đình Quân, Lăng Nhữ Y đau đớn, mếu máo la hét.
"Aaa... Lui... Lui ra... Aaa" Cơ thể căn cứng cô nắm chặt quả đấm, đầu bù tóc rối bời lắc điên lắc dại.
Đổi lại đau đớn của Lăng Nhữ Y, Mạc Đình Quân vô cùng sảng khoái, anh nâng lên nụ cười tà mị, không quan tâm đến đau đớn lần đầu của tiểu băng khiết trong lòng, lui ra gậy to liền mạnh mẽ đâm vào.
Sảng
"Aa..."
Mạc Đình Quân nắm lấy hông, lui ra toàn bộ gậy th t chỉ chừa y đầu ở bên trong, nhất tiến đâm vào.
Thực sảng.
"Không... Huhụ.."
Hảo sảng khoái, hắn vô dập ì ạch, liên tục rút ra lại mang nó cắm vào, cắm rồi lại cắm, máu xử nữ động trên gậy của hắn nhỏ giọt thấm xuống giường đệm màu xám. Lăng Nhữ Y nức nở túm lấy đệm giường, há hốc đớp lấy không khí, đau đớn phủ đầu, cảm giác khoái hạt đầu đời lạ lẫm đánh úp, cô không biết phải làm sao, chỉ có thể vừa nức nở vừa rên rỉ theo thanh điệu của người khởi xướng.
"Aa... Aaa..."
Căn phòng ba năm trôi qua trong hiu quạnh, đêm nay, căn phòng ấy lại nồng đượm hương vị, rên rỉ khóc lóc của thiếu nữ, âm thanh phành phạch nhớp nháp thẹn người, hơi thở hì hục, sảng khoái rít lên từng hơi sung sướng của gả đàn ông mê dục cả một đêm.
Còn tiếp...
ThanhDii
============================================================


⬅ Trước Tiếp ➡